Đầu tiên là chuyện sự thật lịch sử và niềm tin dân tộc.
Thật ra thì tôi cũng không rõ tôi cảm thấy thế nào ngay khi biết anh Lê Văn Tám hay chị Võ Thị Sáu là không có thật. Hay tôi đã từng nghe qua nhưng đã quên.
Tôi chỉ nhớ là tôi thích anh Lê Văn Tám. Bởi vì với tôi thì hành động tự sát chỉ có hoặc là rất ngu hoặc là rất dũng cảm. Chết cháy lại càng là sự lựa chọn vĩ đại, ý tôi nói là nó đau đớn ghê lắm.Tôi cũng thích bài hát anh Lê Văn Tám nữa. Hồi đó tôi hát suốt.
Tôi cũng luôn nhớ là tôi yêu chị Võ Thị Sáu lắm. Bởi vì chị là chị, tức là phận đàn bà con gái. Tôi ở thời đó tôi nhất định cũng chọn con đường như chị. Năm lớp 6 tôi còn đóng vai chị Sáu diễn kịch trong trường. Tôi thấy tự hào lắm.
Tôi còn nhớ có anh nào đó lấy thân lấp lỗ châu mai, một ai đó lấy thân chèn xe tải đạn, cả em nhỏ như Kim Đồng hay Lượm nữa. Tôi có lẽ nhớ sai tên, lẫn lộn người, nhầm câu chuyện. Nhưng cái tôi luôn nhớ là tôi thích những con người đó, thích chọn lựa của họ, thích lý tưởng của họ, thích mục đích sống còn và chiến đấu của họ.
Cho nên, tôi tin rằng dù họ có thật hay không thì tôi cũng sẽ hành động như họ và nhiều người Việt Nam khác cũng sẽ hành động như thế để bảo vệ mảnh đất và những con người mà chúng ta yêu thương.
Sự thật đau lòng và niềm tin cuộc sống cũng thế.
Cuộc sống của tôi màu trắng, không phải màu hồng cũng không phải màu đen. Tại tôi thích màu trắng hơn màu hồng với màu đen.
Tôi đã không đọc báo Công An hay những mẩu tin kiểu đó lâu lắm rồi. Có quá nhiều vụ giết người, cướp bóc, cưỡng hiếp, buôn lậu, tham nhũng, vân vân và vân vân. Dù là để bảo vệ bản thân thì tôi cũng chẳng cách nào nhớ hết được những kẻ đó tên gì, mặt mũi ra sao và hoạt động ở khu vực nào, nói chi đến việc đọc xem tụi đó bị bắt như thế nào và bị xử phạt ra sao càng chẳng có ý nghĩa với tôi. Tôi cũng đã không đọc chuyện anh hùng bắt cướp lâu lắm rồi. Bởi vì tôi cũng có giúp gì được cho gia đình họ đâu.
Tôi không quan tâm nếu một bác cấp cao nào đó đích thân trao tặng nhà tình thương nhưng sẽ rưng rưng khi vô tình đọc biết một ai đó nhảy xuống nước lũ cứu người. Tôi không cho tiền ăn xin nhưng luôn đem đồ ăn cho bọn con nít đứng ở bùng binh Lăng Cha Cả và sẽ quay ngược đầu xe để cho tiền một người phụ nữ ngồi ôm con khóc nức nở ở góc đường. Dù biết đâu tụi nhỏ chê phần ăn dư tôi mang cho đó hay người phụ nữ kia chỉ giả vờ khóc thì cũng có gì lạ đâu. Sự thật cuộc đời có thiếu đâu những chuyện lừa lọc dối gạt.
Tôi sống như thế đó mà thấy cuộc đời thật nhẹ nhàng. Tôi chẳng thà cứ cả tin chứ không muốn sống đa nghi ngờ vực. Và nếu một ai đó phản bội lòng tin của tôi thì tôi sẽ không tin họ nữa mà thôi. Đâu cớ gì vì một điều gì đó mà mất lòng tin đối với cuộc đời và với cả bản thân mình
Thứ Sáu, 16 tháng 10, 2009
Thứ Tư, 14 tháng 10, 2009
Cơm nhão

Mấy bữa nay bố vắng nhà. Cơm tự nhiên hơi nhão. Nhão thì khi ăn cứ loét nhoét trong miệng, khó thế nào ấy, chan canh lại càng khó ăn hơn. Định nhăn nhưng nhớ ra là mẹ nấu.
Sinh 2 đứa, răng mẹ đã rụng mất mấy cái nên ăn uống khó khăn hơn (tự nhiên nhớ - lại nhớ - chuyện mẹ kể nhà ngoại nuôi heo, heo mẹ khi có bầu hay cạp gạch ăn vì thiếu canxi, phụ nữ có bầu cũng vậy vì phải dành những dưỡng chất tốt nhất cho con mình).
Lần nào nấu cơm mẹ cũng dặn là cho nhiều nước để hạt cơm mềm một chút nhưng mấy khi mà nhớ.
Đọc blog của Bá Nha, thấy nhớ mẹ, nhớ bà ngoại, mà cái bạn đó hay ăn ngoài đường, chắc là vì hổng ai nấu cho. Thiệt là diễm phúc vì còn có mẹ mà, còn có cơm để ăn dù nhão... So với cái hy sinh của mẹ mình thì cái chuyện phải ăn cơm nhão bé tí tì ti thôi.
Bữa nay về ăn cơm với mẹ, món thịt gà nấu măng ăn với cơm nhão.
Thứ Ba, 6 tháng 10, 2009
Hãy sống cùng BSA
truyền lửa cho thế hệ sau
sẵn sàng ở vạch xuất phát
tình cảm nè
đoàn kết nè
đến đích
niềm tin chiến thắng
Điều hay nhất của một cuộc team building là gì? Đơn giản, đó là… “build” được một cái “team”. Khoảng cách thế hệ được xóa mất, những lằn ranh công việc được lướt qua. 40 con người ngồi với nhau trong đêm, để học một điều xưa cũ mà quý giá: Chúng ta đang sống vì điều gì…
Bí mật đằng sau một cuộc đào thoát
Tôi gọi chuyến đi team building của BSA là một cuộc đào thoát, theo đúng nghĩa của nó. Vì hình như từ ngày đầu thành lập đến giờ, chưa có một thời khắc nào công việc ngừng chảy trong tổ chức chưa tròn hai năm tuổi này. Lịch sự kiện dày kín, từ những hội thảo dành cho doanh nhân dẫn đầu ở khách sạn 5 sao với những phần tiếp đón trang trọng nhất đến những phiên chợ ở vùng quê xa tít mà cũng ấm nồng tình cảm. Lịch hẹn dày đặc, từ những bức xúc nhỏ nhất của doanh nghiệp, đến những ý tưởng lớn lao của xã hội, từ trăn trở của người công nhân nghèo đang vay vốn đi học đến phiên bản lấp lánh trên truyền hình. Công việc chưa bao giờ chờ để được giải quyết, vì người của BSA được doanh nghiệp ví như những “siêu nhân”, có thể lăn vào công việc để chỉ đợi đến cuối giờ, nhìn nhau và mỉm cười: “Thành công trót lọt”. “Trót lọt”, bởi công nghệ tổ chức (nếu được gọi là vậy) dù đã thành nếp, nhưng hầu như lúc nào cũng có những việc phát sinh giữa chừng: khách đến đông hơn dự kiến, chương trình dài hơn kế hoạch, xuất hiện những ý tưởng quá hay giữa chừng… Cái này cũng hay, cái nào cũng quý, và cái nào cũng… ráng làm cho tròn.
Chị Hồ Đức Minh, phụ trách bộ phận quản trị hội viên CLB DN hàng VN chất lượng cao chìa cái lịch làm việc không còn chỗ trống của mình và bảo: “Mới là của CLB thôi, chưa tính đến LBC, truyền thông, Quỹ hỗ trợ công nhân, bán hàng nông thôn và rất nhiều thứ… không lường trước được sẽ xảy ra vào ngày mai. Tìm đâu ra thời gian để ngồi lại với nhau trọn hai ngày”.
Vậy mà làm được. Email của Thanh Hữu, chàng trai suốt ngày tác chiến ở thị trường Campuchia theo yêu cầu của doanh nghiệp viết rất gọn: “Không ở đâu, chúng ta có những thời khắc tưng bừng như vậy. Chương trình lần đầu tiên có tại VN: họp giao ban trên xe”.
Vậy là lên đường. Gói ghém công việc trong buổi sáng đầu tuần, nạp đầy pin cho tất cả những điện thoại đường dây nóng, kiểm tra lại hệ thống GPRS của các điện thoại nối mạng. Lên đường.
Chúng tôi là… cùi bắp
Team building, bao giờ cũng là những nhóm nhỏ được chia ngẫu nhiên với những trò chơi đòi hỏi tinh thần tập thể, khả năng lãnh đạo và sức bền cộng với óc sáng tạo. Làm thế nào để tạo ra một kết quả tốt nhất? Câu trả lời không nằm ở những “ngôi sao” một thời lừng lẫy trong các hoạt động phong trào, trong các kỳ tranh tài đủ các cấp, mà nằm ở một đội hình “không có ngôi sao”: đội mang tên “Cùi bắp”. Triết lý “thơm ngon đến tận cái cùi” nghe có vẻ kỳ cục, nhưng kỳ thực, ngẫm lại, mới thấy… có lý. Hình như, trong một trái bắp, những hạt ngon nhất, cảm giác “đã đời” nhất khi được ăn bắp chính là lúc mà chúng ta tận hưởng những hạt cuối cùng còn sót lại, chạm lưỡi vào cái cùi để nghe vị ngọt lành tan rất nhẹ. Những cuộc brain storming của Cùi bắp diễn ra sòng phẳng, ai cũng có quyền tự do phát biểu ý tưởng mà không lo bị… ngu. Ai cũng có quyền đóng góp hết mức khả năng của mình để sau đó, mọi người tuân thủ tối đa quyết định cuối cùng, vì đó là phần-có-họ-trong-đó. Chính vì thế, sự phối hợp nhịp nhàng của 5 đôi chân, sự kéo đẩy ăn ý của 8 đầu dây, sự góp sức theo phân công công việc của tất cả mọi thành viên đã mang lại kết quả tuyệt đối cho những cái… cùi bắp. Anh Vinh Hiển, chuyên viên dự án chia sẻ: “Chúng tôi đã xem mình khởi đầu chỉ là những cái cùi bắp, thì không lo lắng về những mất mát mà mình phải chịu, chỉ toàn tâm toàn ý dành cho những cái mà mình sẽ đạt được. Nhìn về phía trước để thấy mình phải lớn lên mà…”.
Những cái siết tay rất chặt của đồng đội trong cùng một cuộc chơi. Những cái đăm chiêu, vắt đến mẩu ý tưởng cuối cùng để giải một thách đố. Những điệu nhảy ngẫu hứng trong dàn đồng ca trước giờ cơm… Hình như, có một mối dây mạnh mẽ hơn bắt đầu thắt chặt những con người lại với nhau, khi họ thực sự sống cùng nhau, thực sự chia sẻ cùng nhau.
Vì chúng tôi là BSA!
Bài học của những người sinh hoạt dã ngoại ghi thế này: “Trong tất cả những cuộc lửa trại, khi mà lửa đã gần tàn, đêm đã rất khuya, và rượu đã gần say, thì câu chuyện của người truyền lửa mới bắt đầu được kể, chính là cái hồn của đêm lửa trại”. Team building của BSA không có lửa, không có rượu, nhưng lửa đã thắp từ đâu đó trong lòng, men đã ngấm từ tình đồng đội, nên câu chuyện của người truyền lửa lại càng hấp dẫn hơn.
BSA là một tập hợp những con người lạ lùng. Có những người đã từng sống rất nhiều, sống nhiều chứ không phải sống lâu, như bà Vũ Kim Hạnh, hiện là chủ nhiệm CLB Hàng Việt Nam chất lượng cao, bà Mỹ Liên, hiện phụ trách chuỗi phiên chợ hành cho công nhân, bà Hồng Tâm, một “nữ tướng” chuyên về sân khấu của tất cả các hoạt động hay ông Tuấn Vũ, chuyên gia về thiết kế và dàn dựng hội chợ. Có những người vừa chin trong sự nghiệp như anh Trần Minh Trọng, phụ trách quỹ hỗ trợ công nhân, chị Tố Quyên, phụ trách phát triển các dịch vụ dành cho doanh nghiệp. Lại cũng có những bạn trẻ chưa kịp nhận bằng tốt nghiệp… Những con người khác nhau, những số phận khác nhau và những hoạch định cuộc đời khác nhau, lại có thể ngồi cùng nhau, để nghe một câu chuyện dài, về hành trình của BSA…
“Chúng ta chọn một sứ mệnh là đứng về phía những người yếu thế. Cũng ngộ, những người yếu thế của chúng ta lại là những doanh nghiệp, có thể thành đạt hoặc đang còn khó khăn. Nhưng họ đều chưa được ủng hộ một cách thực sự trong cuộc cạnh tranh ngày càng khốc liệt trên thương trường. Sẽ không có nhiều hào quang của những tập đoàn quốc tế, sẽ không có những mức lương choáng ngợp. Nhưng chúng ta có thể tự hào về công việc mình đang làm, vì mỗi ngày, nó tạo ra những giá trị cụ thể, xác thực cho doanh nghiệp Việt Nam một cách vô vụ lợi. Và tài sản quý giá nhất của chúng ta là sự trưởng thành, sự tự tin vì mình đang đi một con đường đúng” – bà Vũ Kim Hạnh chia sẻ.
Con đường chẳng mấy ai đi, khó khăn chất chồng, nhưng là một team, thì BSA vững bước…
TRẦN NGUYÊN
<
sẵn sàng ở vạch xuất phát
tình cảm nè
đoàn kết nè
đến đích
niềm tin chiến thắng
Điều hay nhất của một cuộc team building là gì? Đơn giản, đó là… “build” được một cái “team”. Khoảng cách thế hệ được xóa mất, những lằn ranh công việc được lướt qua. 40 con người ngồi với nhau trong đêm, để học một điều xưa cũ mà quý giá: Chúng ta đang sống vì điều gì…
Bí mật đằng sau một cuộc đào thoát
Tôi gọi chuyến đi team building của BSA là một cuộc đào thoát, theo đúng nghĩa của nó. Vì hình như từ ngày đầu thành lập đến giờ, chưa có một thời khắc nào công việc ngừng chảy trong tổ chức chưa tròn hai năm tuổi này. Lịch sự kiện dày kín, từ những hội thảo dành cho doanh nhân dẫn đầu ở khách sạn 5 sao với những phần tiếp đón trang trọng nhất đến những phiên chợ ở vùng quê xa tít mà cũng ấm nồng tình cảm. Lịch hẹn dày đặc, từ những bức xúc nhỏ nhất của doanh nghiệp, đến những ý tưởng lớn lao của xã hội, từ trăn trở của người công nhân nghèo đang vay vốn đi học đến phiên bản lấp lánh trên truyền hình. Công việc chưa bao giờ chờ để được giải quyết, vì người của BSA được doanh nghiệp ví như những “siêu nhân”, có thể lăn vào công việc để chỉ đợi đến cuối giờ, nhìn nhau và mỉm cười: “Thành công trót lọt”. “Trót lọt”, bởi công nghệ tổ chức (nếu được gọi là vậy) dù đã thành nếp, nhưng hầu như lúc nào cũng có những việc phát sinh giữa chừng: khách đến đông hơn dự kiến, chương trình dài hơn kế hoạch, xuất hiện những ý tưởng quá hay giữa chừng… Cái này cũng hay, cái nào cũng quý, và cái nào cũng… ráng làm cho tròn.
Chị Hồ Đức Minh, phụ trách bộ phận quản trị hội viên CLB DN hàng VN chất lượng cao chìa cái lịch làm việc không còn chỗ trống của mình và bảo: “Mới là của CLB thôi, chưa tính đến LBC, truyền thông, Quỹ hỗ trợ công nhân, bán hàng nông thôn và rất nhiều thứ… không lường trước được sẽ xảy ra vào ngày mai. Tìm đâu ra thời gian để ngồi lại với nhau trọn hai ngày”.
Vậy mà làm được. Email của Thanh Hữu, chàng trai suốt ngày tác chiến ở thị trường Campuchia theo yêu cầu của doanh nghiệp viết rất gọn: “Không ở đâu, chúng ta có những thời khắc tưng bừng như vậy. Chương trình lần đầu tiên có tại VN: họp giao ban trên xe”.
Vậy là lên đường. Gói ghém công việc trong buổi sáng đầu tuần, nạp đầy pin cho tất cả những điện thoại đường dây nóng, kiểm tra lại hệ thống GPRS của các điện thoại nối mạng. Lên đường.
Chúng tôi là… cùi bắp
Team building, bao giờ cũng là những nhóm nhỏ được chia ngẫu nhiên với những trò chơi đòi hỏi tinh thần tập thể, khả năng lãnh đạo và sức bền cộng với óc sáng tạo. Làm thế nào để tạo ra một kết quả tốt nhất? Câu trả lời không nằm ở những “ngôi sao” một thời lừng lẫy trong các hoạt động phong trào, trong các kỳ tranh tài đủ các cấp, mà nằm ở một đội hình “không có ngôi sao”: đội mang tên “Cùi bắp”. Triết lý “thơm ngon đến tận cái cùi” nghe có vẻ kỳ cục, nhưng kỳ thực, ngẫm lại, mới thấy… có lý. Hình như, trong một trái bắp, những hạt ngon nhất, cảm giác “đã đời” nhất khi được ăn bắp chính là lúc mà chúng ta tận hưởng những hạt cuối cùng còn sót lại, chạm lưỡi vào cái cùi để nghe vị ngọt lành tan rất nhẹ. Những cuộc brain storming của Cùi bắp diễn ra sòng phẳng, ai cũng có quyền tự do phát biểu ý tưởng mà không lo bị… ngu. Ai cũng có quyền đóng góp hết mức khả năng của mình để sau đó, mọi người tuân thủ tối đa quyết định cuối cùng, vì đó là phần-có-họ-trong-đó. Chính vì thế, sự phối hợp nhịp nhàng của 5 đôi chân, sự kéo đẩy ăn ý của 8 đầu dây, sự góp sức theo phân công công việc của tất cả mọi thành viên đã mang lại kết quả tuyệt đối cho những cái… cùi bắp. Anh Vinh Hiển, chuyên viên dự án chia sẻ: “Chúng tôi đã xem mình khởi đầu chỉ là những cái cùi bắp, thì không lo lắng về những mất mát mà mình phải chịu, chỉ toàn tâm toàn ý dành cho những cái mà mình sẽ đạt được. Nhìn về phía trước để thấy mình phải lớn lên mà…”.
Những cái siết tay rất chặt của đồng đội trong cùng một cuộc chơi. Những cái đăm chiêu, vắt đến mẩu ý tưởng cuối cùng để giải một thách đố. Những điệu nhảy ngẫu hứng trong dàn đồng ca trước giờ cơm… Hình như, có một mối dây mạnh mẽ hơn bắt đầu thắt chặt những con người lại với nhau, khi họ thực sự sống cùng nhau, thực sự chia sẻ cùng nhau.
Vì chúng tôi là BSA!
Bài học của những người sinh hoạt dã ngoại ghi thế này: “Trong tất cả những cuộc lửa trại, khi mà lửa đã gần tàn, đêm đã rất khuya, và rượu đã gần say, thì câu chuyện của người truyền lửa mới bắt đầu được kể, chính là cái hồn của đêm lửa trại”. Team building của BSA không có lửa, không có rượu, nhưng lửa đã thắp từ đâu đó trong lòng, men đã ngấm từ tình đồng đội, nên câu chuyện của người truyền lửa lại càng hấp dẫn hơn.
BSA là một tập hợp những con người lạ lùng. Có những người đã từng sống rất nhiều, sống nhiều chứ không phải sống lâu, như bà Vũ Kim Hạnh, hiện là chủ nhiệm CLB Hàng Việt Nam chất lượng cao, bà Mỹ Liên, hiện phụ trách chuỗi phiên chợ hành cho công nhân, bà Hồng Tâm, một “nữ tướng” chuyên về sân khấu của tất cả các hoạt động hay ông Tuấn Vũ, chuyên gia về thiết kế và dàn dựng hội chợ. Có những người vừa chin trong sự nghiệp như anh Trần Minh Trọng, phụ trách quỹ hỗ trợ công nhân, chị Tố Quyên, phụ trách phát triển các dịch vụ dành cho doanh nghiệp. Lại cũng có những bạn trẻ chưa kịp nhận bằng tốt nghiệp… Những con người khác nhau, những số phận khác nhau và những hoạch định cuộc đời khác nhau, lại có thể ngồi cùng nhau, để nghe một câu chuyện dài, về hành trình của BSA…
“Chúng ta chọn một sứ mệnh là đứng về phía những người yếu thế. Cũng ngộ, những người yếu thế của chúng ta lại là những doanh nghiệp, có thể thành đạt hoặc đang còn khó khăn. Nhưng họ đều chưa được ủng hộ một cách thực sự trong cuộc cạnh tranh ngày càng khốc liệt trên thương trường. Sẽ không có nhiều hào quang của những tập đoàn quốc tế, sẽ không có những mức lương choáng ngợp. Nhưng chúng ta có thể tự hào về công việc mình đang làm, vì mỗi ngày, nó tạo ra những giá trị cụ thể, xác thực cho doanh nghiệp Việt Nam một cách vô vụ lợi. Và tài sản quý giá nhất của chúng ta là sự trưởng thành, sự tự tin vì mình đang đi một con đường đúng” – bà Vũ Kim Hạnh chia sẻ.
Con đường chẳng mấy ai đi, khó khăn chất chồng, nhưng là một team, thì BSA vững bước…
TRẦN NGUYÊN
<
Thứ Hai, 5 tháng 10, 2009
Đi uống Corona
Những ngày này trời Sài Gòn bình thường, cuộc sống Sài Gòn bình thường. Chỉ có cái tâm sự... chắc cũng bình thường. Tâm sự càng để lâu càng ngấm như bia Corona (dzô dziên vì nó nhẹ hều). Uống trong lúc tâm trạng có khi cũng thấy choáng choáng. Choáng đi qua cũng nhanh nhưng người uống thì vẫn nhớ.
Thiệt là xa xỉ khi trả hơn 100k cho 2 chai Corona. Chỗ ngồi cũng thuộc loại xa xỉ nhưng có giá trị: không giả dối, chân thành, trong sáng để lắng nghe tiếng 2 chai bia cụng nhau lanh canh. Âm thanh hơi sắc, hơi nhọn nhưng nụ cười thì hiền, nhẹ và ân cần.
Vẫn nhớ là chỉ uống Corona khi thật vui hoặc thật buồn. Lần này không dậy sóng nữa mà đằm thắm hơn (chắc tại nhờ Corona).
Uống thật thiệt tình như...2 thằng mình thế nào có người cũng nhăn mặt vì "được" gọi là thằng).
Thiệt là xa xỉ khi trả hơn 100k cho 2 chai Corona. Chỗ ngồi cũng thuộc loại xa xỉ nhưng có giá trị: không giả dối, chân thành, trong sáng để lắng nghe tiếng 2 chai bia cụng nhau lanh canh. Âm thanh hơi sắc, hơi nhọn nhưng nụ cười thì hiền, nhẹ và ân cần.
Vẫn nhớ là chỉ uống Corona khi thật vui hoặc thật buồn. Lần này không dậy sóng nữa mà đằm thắm hơn (chắc tại nhờ Corona).
Uống thật thiệt tình như...2 thằng mình thế nào có người cũng nhăn mặt vì "được" gọi là thằng).
Chủ Nhật, 27 tháng 9, 2009
Nỏ thần
"Tôi kể chuyện xưa nàng Mỵ Châu
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm bể sâu"
Mình vẫn thích truyền thuyết ấy nên dù có hơn bận bận nhưng tri kỷ rủ đi thì... cũng ráng đi. Khách quan mà nói nội dung kịch này vậy mà đầy đặn hơn Ngàn năm tình sử. Nó chỉ thua vì đầu tư cho phần kỹ xảo hơi yếu, phục trang và sân khấu cũng vậy, mà nhất là PR chưa tốt lắm nên kịch có vẻ không "hot".
Bỏ ngoài những yếu tố hình thức thì nội dung của nó khiến mình cứ băn khoăn. Rõ ràng khi bàn luận thì mình chỉ đùa nhưng hóa ra mình nghĩ vậy thật.
1/. Người Việt Nam đã xài hàng hiệu...Trung Quốc (mà khả năng là hàng nhái) từ lâu rồi: áo lông thiên nga
2/.Gián điệp kinh tế: Trọng Thủy
3/. Con gái Việt Nam chuộng chồng ngoại là cũng từ vụ này
4/. Bảo Quốc rất đẳng cấp vì những đoạn độc thoại, đại loại trong hòa bình, nguời ta dễ mất cảnh giác, dễ bị lừa phỉnh bởi nhiều thứ vật chất mà quên đi kẻ thù rình rập sau lưng, cứ nghĩ đến hòa hiếu một cách ngây thơ thì.. chết chắc.
Nói cho to tát là chuyện Hòang Sa - Trường Sa với 16 chữ vàng của Trung Quốc. Cứ phải luôn nhớ rằng cái anh Ba Tàu ấy không bao giờ ngừng tham, không bao giờ ngừng hiểm ác. Phải luôn mở mắt to để canh chừng ảnh, phải luôn minh mẫn để hiểu ảnh muốn gì. Cái mưu đồ của ảnh trải cả 1000 năm thì dễ gì mà ảnh quên nó trong chốc lát. Chỉ có ngu mới tin chúng ta sẽ là "láng giềng tốt".
Buồn cười nhất là tự nhiên mình nghĩ, phải chi ông An Dương Vương nói "chỉ trong mấy tuần trăng mà chúng ta mất Hòang Sa - Trường Sa" chắc vở kịch khỏi diễn, còn diễn viên chắc đi tù hết luôn...
(hú hồn, load hoài không được, cứ nghĩ là "mấy ổng" chặn hết toàn bộ cái gì có nhắc đến Hoàng Sa - Trường Sa, chữ nhạy cảm mà)
Trái tim lầm chỗ để trên đầu
Nỏ thần vô ý trao tay giặc
Nên nỗi cơ đồ đắm bể sâu"
Mình vẫn thích truyền thuyết ấy nên dù có hơn bận bận nhưng tri kỷ rủ đi thì... cũng ráng đi. Khách quan mà nói nội dung kịch này vậy mà đầy đặn hơn Ngàn năm tình sử. Nó chỉ thua vì đầu tư cho phần kỹ xảo hơi yếu, phục trang và sân khấu cũng vậy, mà nhất là PR chưa tốt lắm nên kịch có vẻ không "hot".
Bỏ ngoài những yếu tố hình thức thì nội dung của nó khiến mình cứ băn khoăn. Rõ ràng khi bàn luận thì mình chỉ đùa nhưng hóa ra mình nghĩ vậy thật.
1/. Người Việt Nam đã xài hàng hiệu...Trung Quốc (mà khả năng là hàng nhái) từ lâu rồi: áo lông thiên nga
2/.Gián điệp kinh tế: Trọng Thủy
3/. Con gái Việt Nam chuộng chồng ngoại là cũng từ vụ này
4/. Bảo Quốc rất đẳng cấp vì những đoạn độc thoại, đại loại trong hòa bình, nguời ta dễ mất cảnh giác, dễ bị lừa phỉnh bởi nhiều thứ vật chất mà quên đi kẻ thù rình rập sau lưng, cứ nghĩ đến hòa hiếu một cách ngây thơ thì.. chết chắc.
Nói cho to tát là chuyện Hòang Sa - Trường Sa với 16 chữ vàng của Trung Quốc. Cứ phải luôn nhớ rằng cái anh Ba Tàu ấy không bao giờ ngừng tham, không bao giờ ngừng hiểm ác. Phải luôn mở mắt to để canh chừng ảnh, phải luôn minh mẫn để hiểu ảnh muốn gì. Cái mưu đồ của ảnh trải cả 1000 năm thì dễ gì mà ảnh quên nó trong chốc lát. Chỉ có ngu mới tin chúng ta sẽ là "láng giềng tốt".
Buồn cười nhất là tự nhiên mình nghĩ, phải chi ông An Dương Vương nói "chỉ trong mấy tuần trăng mà chúng ta mất Hòang Sa - Trường Sa" chắc vở kịch khỏi diễn, còn diễn viên chắc đi tù hết luôn...
(hú hồn, load hoài không được, cứ nghĩ là "mấy ổng" chặn hết toàn bộ cái gì có nhắc đến Hoàng Sa - Trường Sa, chữ nhạy cảm mà)
Thứ Tư, 9 tháng 9, 2009
Hoài niệm sách

Mình cũng mê sách, nhưng hẳn là niềm đam mê đó chưa bằng chị Lý Lan, đành mượn lời của chị. Nhâm nhi một cuốn sách hay là nhìn những con chữ, là ngửi mùi giấy, là sờ tay trên mặt giấy thô ráp hay mịn màng, là thả hồn tưởng tượng mà không cần biết thế giới xung quanh ra sao... Thú vui xưa giờ đã trở thành "xa xỉ" với mình huống chi kiếm được người chia sẻ, haizzz
Rất tình cờ quyển sách rơi vào tay tôi. Trên trang 3 có in năm xuất bản 1908. Một trăm lẻ một tuổi nhưng cuốn sách gần như nguyên vẹn, mặc dù trang giấy hơi dòn, tôi chỉ mới lật vài trang đã vội đóng sách lại và cầm khư khư trong tay như cái bánh tráng phồng của ông ngoại. (Hồi tôi còn nhỏ, ông ngoại ở quê đi xe đò vô Chợ Lớn thăm cháu, cầm cái bánh tráng nướng phồng vàng ươm trước ngực suốt chặng đường, luôn miệng bảo những hành khách khác: Coi chừng, bể cái bánh phồng cháu tui buồn.) Tôi bưng cuốn sách cũ từ chỗ bán đồ xôn về nhà, dọc đường phập phồng lo rủi xảy ra sự cố bất kỳ làm hỏng cuốn sách thì ông chồng tôi buồn. Ổng mê sách cũ như hồi xưa tôi mê bánh tráng phồng.
Xăm soi cái bìa sách bọc bằng một thứ gì giống như vải bố, ông bỗng giật mình: (những) người từng sở hữu quyển sách này đã gìn giữ nó như báu vật; ắt hẳn nó đã được cất kỹ trong tủ kiếng, hoặc trên một kệ sách đặc biệt, nên suốt trăm năm tồn tại nó không bám bụi, không long gáy quăn góc, không bị mối mọt đục, cũng không bốc mùi mốc thâm niên của gác xép hay hầm chứa đồ cũ. Nó thậm chí còn thơm mùi thảo mộc của những chiếc lá khô ép giữa những trang sách ngã màu rơm nhạt. Nếu không phải từng là một quà tặng đầy ý nghĩa thì quyển sách này hẳn hàm chứa những kỷ niệm đặc biệt của người nào đó đã thành thiên cổ.
Tuy nhiên, trông tình trạng gần như hoàn hảo, có thể nói nó chưa hề được lật từng trang ra để được đọc. Kể ra cũng tủi thân tác giả. Nhưng số phận của đại đa số sách từng xuất bản là vậy: In ra, đưa ra nhà sách, đưa về nhà kho, rồi tiêu hủy. Một số may mắn hơn được về một cái kệ sách trong một ngôi nhà nào đó, được để lên kệ như vật trang trí, đến khi chủ nhân phát chán đem bán ve chai. Số sách thật sự may mắn được người ta cầm lên đọc, dù đọc sơ qua rồi trả lên kệ hay vất đâu đó, đáng vênh bìa lên mà tự hào. Và sau đó, dù có lăn lóc sàn nhà, vùi dập đầu giường, te tua xó bếp, một cuốn sách đã được đọc vẫn kể như “đã từng tồn tại có ý nghĩa trên đời.”
Cuốn sách chỉ để chưng lên kệ đặt giữa nhà, hay góc phòng khách, hay trong phòng học, là một cuốn sách buồn, dù thực tế nó thường được trình bày bìa đạt mức thẫm mỹ đủ để hấp dẫn người ta mua về chưng hay tặng nhau như quà mừng tân gia, thị đậu… Điều an ủi là trong những ngôi nhà xưa mà người thiết kế có đầu óc “trí thức”, cuốn sách để chưng cũng có địa vị hẳn hoi. Đôi khi còn có địa vị trang trọng nữa.
Trong vòng 20 năm qua, từ lúc bàn bè làm ăn khá lên cho đến trước cuộc suy thoái kinh tế, tôi được ăn tân gia vài chục lần, lần nào tôi cũng để ý xem khi mới bước vào cửa chính căn nhà mới toanh, cái gì gây cho mình ấn tượng trước nhứt, đậm nhứt? Thường là cái bếp hiện đại thông với phòng ăn và phòng khách. Điều này có thể do chủ nhân những ngôi nhà mới ấy là phụ nữ thành đạt, từng ngao du hoặc sống một thời gian ở Âu Mỹ, có ý thức cách mạng cái “góc bếp” ám khói xập xệ khuất tận trong cùng của ngôi nhà truyền thống Á đông. Kế đến là cái quầy rượu. Hay chỗ uống rượu. Có một nhà tạo ấn tượng độc đáo là ba bề gắn chậu cá trong tường với những đàn cá lượn giữa rong rêu đá sỏi, như giữa chốn thủy cung. Và giữa chốn đó có mấy cái ghế nhái hình vỏ sò vỏ ốc, bên cạnh một cái bàn tựa như tảng đá có để vài cuốn sách.
Không có cái kệ sách hay tủ sách nào đập vào mắt khách khi vừa bước qua ngưỡng cửa. Trong nửa tá tân gia của bạn bè là nhà giáo, không ai đặt kệ sách giữa nhà. (Tôi cũng không chắc là có kệ sách đặt đâu đó trong nhà các thầy cô giáo ngày nay.) Nhà nào có con cái còn đang tuổi đi học thì có thể có cái kệ sách khép nép bên cái bàn đặt bộ máy vi tính trong “góc học tập” hay phòng riêng của chúng. Cũng giống như cái tủ thờ không còn giữ được vị trí giữa nhà (nhìn thẳng từ cửa chính vào), tủ sách nếu còn hiện diện trong những ngôi nhà mới thì cũng lặng lẽ ở góc phòng, dọc hành lang, hay điểm xuyết đâu đó mà người ta thấy có vẻ trống trải.
Ông ngoại tôi là nông dân, trong nhà chỉ có dăm bảy quyển sách, hầu hết là kinh (thơ Lục Vân Tiên cũng được ông tôi kể là kinh), nên sách được đặt trên bàn thờ. Từ ấn tượng hồi nhỏ khi nhìn ông ngoại tôi trân trọng lấy những quyển sách trên bàn thờ xuống, cẩn thận lau chùi, như một nghi lễ, khi ông lau chùi bộ lư đồng chuẩn bị ăn Tết, tôi đinh ninh sách là vật quan trọng cần có một vị trí đặc biệt trong nhà. Khi gia đình tôi tản cư về Chợ Lớn, ngôi nhà chúng tôi ở không hẳn là nhà, chỉ là một cái chòi che chắn gió mưa cho một cuộc sống ban đầu tưởng là tạm bợ, mà rồi thời cuộc kéo thành mấy chục năm. Trong cái chòi đó không có “vị trí” cho cái gì hết, vì chỉ đủ chỗ kê cái ông lò để nấu ăn và kê tấm ván để ngả lưng.
Nhưng trong nhà tôi ngày ấy có rất nhiều sách. Đơn giản vì chị em tôi đều học giỏi, cuối năm được thưởng nhiều sách, những cuốn sách – phần thưởng mà chúng tôi yêu quí tự hào, khiến chúng tôi mê đọc và tập thành thói quen đọc sách, có tiền là mua sách đọc. Sách nằm chung chiếu với tôi, đọc xong tôi giắt sách trên kẻ vách,hay để trong thùng cạc tông, vì nhà đâu có tủ sách hay kệ sách. Nhiều cuốn vì vậy te tua, long gáy, sút bìa. Nhưng tôi có thể đọc thuộc lòng từng đoạn trong những cuốn sách đó.
Bây giờ người ta đọc sách dạng ebook, trong máy tính, hay trong iphone – hàng trăm hàng ngàn cuốn sách chứa trong một cái máy cầm gọn trong bàn tay hay để gọn trong túi áo, nên đâu cần những tủ sách hay kệ sách cho chật chỗ ngồi nhậu? Sách giấy, xưa nay từng tồn tại như vật trang trí nội thất, rồi đây nếu tiếp tục tồn tại thì có lẽ là để lấp chỗ trống những kệ sách do các kiến trúc sư hoài cổ nào đó thiết kế trong những ngôi nhà hiện đại. Đừng nhắc làm gì cái câu “cùng với con chó, sách là bạn đời tốt nhất của con người”.
Lý Lan
Thứ Hai, 7 tháng 9, 2009
Yêu - nhận?

Ngày xưa, trong nhóm bạn của tôi có một anh bạn yêu thầm một cô trong nhóm. Chúng tôi ủng hộ tinh thần cho anh chàng thổ lộ. Nhưng …cô bạn từ chối.
May sao tình bạn vẫn được duy trì. Nhưng tình yêu đơn phương của anh bạn cũng vậy. Anh nói “không cần em đáp lại, nhưng đừng cấm anh tiếp tục yêu”. Thì không cấm, bởi tình yêu ai mà cấm được. Tình yêu là điều không thể lên kế hoạch. Người ta đâu thể yêu chỉ vì được yêu, và cũng khó mà hết yêu ngay chỉ vì bị từ chối.
Nhóm bạn của tôi vẫn thân thiết êm đềm với nhau cho đến khi cô bạn có ý trung nhân. Lúc đó cô mới…phiền lòng, vì cô luôn thấy tồn tại rất gần, quanh quẩn bên cuộc sống của mình một anh chàng trồng cây si trong bóng tối. Mặc dù khi gặp cô anh luôn vui vẻ chân thành “chúc em hạnh phúc” nhưng thỉnh thoảng vẫn thổ lộ tâm sự với người này người nọ. Tất nhiên đến tai cô. Điều đó khiến cô cảm thấy như một phần trái tim mình bị cầm tù ngoài ý muốn.
Chúng tôi đột nhiên bị chia làm hai phe. Một phe nói rằng tình yêu phải xuất phát từ hai phía, nếu anh bạn kia thực sự vì cô thì hãy quên cô đi mà tìm người khác. Chứ nếu cứ yêu …mình ên như vậy hoài thì không phải thủy chung mà là ngoan cố.
Một phe bênh anh chàng, bảo rằng “Người ta chỉ yêu thôi thì đâu có lỗi gì. Người ta đã chấp nhận “yêu chay”, không mong nhận lại, không đòi hỏi, không làm phiền. Mắc mớ gì mà cấm.” Có người còn trích dẫn Larmartine “yêu vì mong được yêu lại là con người, yêu chỉ để yêu là thiên thần” và hùng hồn tuyên bố anh bạn tôi thuộc dạng…thiên thần.
Cuộc tranh luận không có hồi kết, bởi sau đó cô bạn theo chồng, anh bạn cũng đi xa… Đã mười mấy năm có lẽ. Nhưng mới đây mail về anh vẫn nhắc đến cô.
Tôi chợt nhớ đến câu chuyện đó khi đọc được bài viết “Tình yêu là vị kỷ”của một tiến sĩ triết học tên là Gary Hull.
Hull viết “Chúng ta vẫn được nhắc đi nhắc lại, rằng tình yêu phải bao gồm sự hy sinh. Chúng ta thường được răn dạy rằng tình yêu dựa trên những lợi ích riêng - là thứ tình thấp kém và hèn hạ. Rằng tình yêu đích thực là phải vì người khác. Nhưng có thật vậy chăng?
Thử tưởng tượng một tấm thiệp Valentine viết bởi một người yêu theo chủ nghĩa hy sinh “cho mà không cần nhận lại” với những giòng chữ sau: “Anh chẳng vui vẻ gì với sự hiện diện của em. Anh không có được sự thích thú cá nhân nào khi nhìn ngắm khuôn mặt em, dáng người em, cách em bước đi, hành động hay suy nghĩ. Mối quan hệ của chúng ta không đem lại ích lợi gì cho anh (mà chỉ cho em). Em không thỏa mãn bất cứ nhu cầu thể xác, cảm xúc hay trí tuệ nào của anh. Em là một cái thùng từ thiện (nơi anh trao tặng vô điều kiện tình yêu của mình). Yêu em. XXX”.
Ví dụ thú vị của ông khiến tôi suy nghĩ. Ai sẽ khát khao kiểu tình yêu đó? Chắc chắn không phải tôi, có lẽ cũng không phải bạn.
Theo Gary Hull thì tình yêu đích thực trái ngược hoàn toàn với điều đó. Nó có thể là kinh nghiệm ích kỷ nhất mà một người có thể nếm trải, theo ý nghĩa chính xác nhất của từ này: yêu là tìm kiếm lợi ích trước hết cho chính cuộc đời ta mà không đòi hỏi sự hy sinh của người khác hay của bản thân ta. Ông khẳng định rằng, chính vì vậy mà những người mong đợi mình sẽ nhận được một tình yêu “vô điều kiện” dựa trên chủ nghĩa hy sinh – là những kẻ ăn bám, cố gắng giành lấy một giá trị tinh thần mà mình không đáng có – cùng một cách với những kẻ trộm cố gắng đoạt lấy những của cải vật chất không do công sức mình làm ra.
Đúng là người ta thường tô đậm chữ hy sinh trong tình yêu mà quên rằng, một tình yêu thực sự đẹp là tình yêu sâu đậm từ cả hai phía mà không ai phải hy sinh cho ai cả. Tình yêu đẹp nhất là cả hai cùng hưởng lợi mà không ai thiệt hại.
Yêu một người là vị kỷ, vì ta yêu một người trước hết là bởi người ấy mang một giá trị đối với riêng ta theo tiêu chuẩn của ta, rằng người ấy làm cho cuộc đời ta trở nên tốt đẹp hơn, tràn đầy hơn, ý nghĩa hơn, rằng người ấy là một nguồn vui lớn lao của ta. Ngược lại, hãy nhớ rằng ta được yêu bởi ta có một “giá trị” đối với người ấy. Giá trị đó khác nhau tuỳ theo tiêu chuẩn của mỗi người. Có khi nó là cảm giác được dựa dẫm, được ngưỡng mộ, có khi là cảm giác được thưởng ngoạn một vẻ đẹp, là việc hưởng thụ một cảm xúc, nhưng rất thường khi đó chỉ là một cảm giác bình yên, nhẹ nhõm trong lòng, hay cảm giác ấm áp, được tin cậy. Nó có thể khó nhận ra bởi sự trộn lẫn giữa bao nhiêu cảm xúc thường ngày, nhưng lại vô cùng quan trọng. Bởi nếu nó không được duy trì, trước sau gì tình yêu cũng sẽ tan theo.
Chính vì vậy mà cách giữ gìn tình yêu hiệu quả nhất chính là tìm ra giá trị của người ấy đối với ta, đồng thời nhận ra giá trị của ta đối với người ấy và giữ cho hai giá trị ấy được cân bằng. Đừng để xảy ra tình trạng “được lòng ta - xót xa lòng người”.
Nhiều năm về trước, tôi đã tự hỏi mình, vì sao tình yêu đơn phương tồn tại? Vì sao người ta có thể ôm ấp hình bóng một người suốt hàng chục năm trời mà thậm chí không cần người ấy hay biết hay đáp trả? Bây giờ tôi chợt nhận ra lý do. Đó là bởi tình yêu tự nó đã làm thỏa cõi lòng ta rồi, trước cả nỗi khổ đau vì không được đáp trả.
Daisaku Ikeda viết trong Con đường tuổi trẻ rằng: “Hạnh phúc không phải là một cái gì đó mà người khác– như một bạn gái hay bạn trai – có thể hiến tặng cho chúng ta. Ta phải hoàn thành cho chính mình”.
Niềm hạnh phúc sâu xa và trọn vẹn nhất mà chúng ta cảm nhận được trong tình yêu, không phải khi ta nhận ra rằng mình được yêu mà là khi ta nhận ra rằng mình yêu.
Bởi vì yêu chính là đã nhận.
Phạm Lữ Ân
Thứ Sáu, 4 tháng 9, 2009
tản mạn
Có ngọn gió thoảng qua, thật mát, thật nhẹ, chỉ để lại làn hương.
Mặt nước xao động lăn tăn vì cái quẫy đuôi của chú cá, chỉ để lại bọt nước sủi tăm.
Dạo này cũng có người thoắt ẩn thoắt hiện
Mặt nước xao động lăn tăn vì cái quẫy đuôi của chú cá, chỉ để lại bọt nước sủi tăm.
Dạo này cũng có người thoắt ẩn thoắt hiện
Thứ Bảy, 15 tháng 8, 2009
Hãy là nước

Có ai đó nói mình hãy là nước. Là nước - dù có bị gươm chém ngang thì nước vẫn là nước, vẫn chảy, mềm mại... Nước chảy mòn cả đá, dập tắt cả lửa thì sao có thể xem nó là yếu đuối.
Uh, mình mạng mộc. Có lẽ đốt cây thì ta được lửa nên con người mình toàn ra lửa với mọi việc. Nhưng đốt hết thì chỉ sẽ còn tro tàn, đúng không? Mà nước uôi cây lớn, xanh tốt.
Vậy sao mình không là nước để mãi mãi có cây???
Kết luận: mình sẽ đi thác Bản Giốc (dzô dziên thiệt,hihi)
Cát chảy qua tay

Hạnh phúc như nắm cát trong tay người. Nắm thật chặt bàn tay cũng không ngăn được cát trôi qua từng ngón, mà thả tay ra thì chẳng còn gì. Chẳng lẽ không còn cách nào để nắm giữ cát ấy?
Vẫn còn cách. Đó là khi nước mắt đã thấm đẫm nắm cát trong tay mình, nước mắt của trải nghiệm, của nhường nhịn, của sẻ chia và của cả hiểu biết về những ranh giới hữu hạn của mỗi con người
Thứ Ba, 14 tháng 7, 2009
Thứ Năm, 9 tháng 7, 2009
Thứ Hai, 6 tháng 7, 2009
Hối hận
Đôi lần trong đời chắc người ta cũng phải thấy hối hận về điều gì đó chứ nhỉ? Như ông xe ôm lấy 100k cho chuyến chở mình từ Phù Mỹ về Quy Nhơn, giữa đường hỏi mình "Em có muốn đi xe buýt hay xe đò nữa không?". Haha, ổng hối hận vì đã lỡ mê tiền,giờ lại ngán quá.
Một thân vác ba lô quần áo và cái laptop từ TP ra Phù Cát - Bình Định, đi một lèo xuống Phù Mỹ. Họp với 6 ông trong cái phòng họp nhỏ xíu, không có phương tiện gì hiện đại ngoài cái laptop của mình (cũng may đã dự phòng đem theo cặp loa mini, không thì khỏi chiếu được gì). Nhìn những gương mặt thờ ơ khiến cái nhiệt tình của mình xẹp đi một nửa, nghe những câu đối đáp của họ, mớ nhiệt tình còn lại biến mất tiêu (nhất là lúc người ta định gắn điện kế để tính tiền điện với cái chương trình của mình). Lanh quanh trong chợ Phù Mỹ lại thấy sao mà tội những người dân ở đây thế, họ trót sinh ra và lớn lên ở đây, được hưởng "mưa móc" của 6 vị quan chức làm việc với mình ban sáng nên không thể ...
5h chiều ra đón xe, cái cảm giác lơ ngơ giữa lộ - mình cũng là đứa quen đi một mình vậy mà vẫn không tránh khỏi - sao sao ... Quyết định đi xe ôm 70 cây về Quy Nhơn và bắt gặp cái hối hận của ông xe ôm.
Hổng biết chừng nào đến mình hối hận đây???
Một thân vác ba lô quần áo và cái laptop từ TP ra Phù Cát - Bình Định, đi một lèo xuống Phù Mỹ. Họp với 6 ông trong cái phòng họp nhỏ xíu, không có phương tiện gì hiện đại ngoài cái laptop của mình (cũng may đã dự phòng đem theo cặp loa mini, không thì khỏi chiếu được gì). Nhìn những gương mặt thờ ơ khiến cái nhiệt tình của mình xẹp đi một nửa, nghe những câu đối đáp của họ, mớ nhiệt tình còn lại biến mất tiêu (nhất là lúc người ta định gắn điện kế để tính tiền điện với cái chương trình của mình). Lanh quanh trong chợ Phù Mỹ lại thấy sao mà tội những người dân ở đây thế, họ trót sinh ra và lớn lên ở đây, được hưởng "mưa móc" của 6 vị quan chức làm việc với mình ban sáng nên không thể ...
5h chiều ra đón xe, cái cảm giác lơ ngơ giữa lộ - mình cũng là đứa quen đi một mình vậy mà vẫn không tránh khỏi - sao sao ... Quyết định đi xe ôm 70 cây về Quy Nhơn và bắt gặp cái hối hận của ông xe ôm.
Hổng biết chừng nào đến mình hối hận đây???
Thứ Tư, 24 tháng 6, 2009
Vằn và đốm
Một cô bạn tâm sự với tôi rằng, cô không biết nên làm gì với lọ nước hoa mà anh chàng đồng nghiệp vừa tặng. Khi hai người đang trong tình trạng “tình trong như đã mặt ngoài còn e”, anh tặng cô chai nước hoa Tendre Poison nhân dịp đi công tác nước ngoài về và nói “đó là mùi hương anh rất thích”. Cô sung sướng lắm, chỉ khổ một nỗi, cô không thích và không thấy hợp với cái hương thơm nồng nàn dịu ngọt đó. Mỗi lần sử dụng cô như phải trở thành một người khác.
Tôi nói, em có ba chọn lựa: một là sử dụng mùi hương đó chỉ vì anh ta yêu thích - không loại trừ khả năng nó sẽ khiến anh ta nhớ …người yêu cũ của mình. Hai là cho anh ấy biết em không thích mùi hương đó và cho anh ấy biết em sẽ rất hạnh phúc nếu anh ta tặng em những loại nước hoa nào. Ba là bỏ qua anh chàng ấy nếu chàng ta không vừa lòng với chọn lựa thứ hai.
Mùi hương có thể nói nhiều về người sở hữu nó, vì thế, nước hoa cũng có thể là một chiếc áo hoá trang. Mỗi mùi hương thường quyến rũ một (vài) kiểu người nào đó nên nếu dùng loại nước hoa không đúng với mình, em có thể quyến rũ …không đúng người.
Một anh bạn thân của tôi, lúc trước có hẹn hò với một cô gái, thấy cũng rất xứng đôi, trừ một việc, cô …không thích cả hai mùi nước hoa của anh. Đó là hai mùi nước hoa mà anh ưa thích nhất, nó luôn khiến anh thấy thoải mái và tự tin khi bước ra ngoài. Nó khiến anh thấy mình là mình. Đôi khi, thật điên rồ khi nghĩ rằng anh đã chấp nhận chia tay một cô gái xinh đẹp thay vì chia tay với chai nước hoa giá chỉ vài triệu. Chuyện nhỏ như hạt cát. Nhưng là hạt cát trong chiếc giày – anh nói. Và cuối cùng anh đã cưới một người con gái khác. Tất nhiên, cô yêu thích mùi nước hoa của anh.
Sự thật là những “lấn cấn” nhỏ nhặt đôi khi quan trọng hơn những bất đồng lớn. Bởi cái lấn cấn đó chính là tiếng chuông báo động của giác quan thứ sáu…mơ hồ nhưng rõ ràng là có nguyên do.
Giống như đi mua một chiếc áo, có khi ta lấn cấn vì nó “chỉ” hơi chật chút, hơi rộng một chút, hơi dài một chút…nhưng màu sắc, chất vải, kiểu dáng quá đẹp, thêm vào lời dụ dỗ ngọt ngào của cô bán hàng khiến ta bỏ qua lấn cấn ban đầu. Kinh nghiệm bản thân cho tôi biết thường thì những chiếc áo đó sau khi mua về được nhét vào hốc tủ sau nhiều lần ướm vào rồi lại bỏ ra. Bạn không thể khoác một tấm vải đẹp nếu nó không khiến bạn tự tin và thoải mái.
Tình yêu cũng vậy.
Vì sao em chưa tìm thấy Mr/Ms. Right của mình? Nhiều khả năng là vì chính em cũng chưa tìm thấy mình. Đó là lý do vì sao ở tuổi mười lăm thường có quá nhiều chàng trai yêu thích chỉ một cô gái, hoặc quá nhiều các cô gái yêu thích chỉ một chàng trai. Và vì sao những mối tình đầu thường hay tan vỡ. Người ta bảo không nên lao vào tình yêu khi còn quá trẻ, vì nhiều lý do, và lý do chính đáng nhất, theo tôi, là khi đó ta chưa định hình được bản thân: ta là ai? ta muốn gì? Ta không thể biết mình cần gì khi chưa xác định được là mình thiếu gì.
Có một cô gái hay đến ngồi ở quán cà phê quen của tôi, một mình, uống cà phê đen và châm thuốc hút. Nhìn dáng vẻ và điệu bộ, tôi có cảm giác gần như chắc chắn đó không phải là kiểu của cô. Nhưng vì sao cô làm vậy? Nếu em tỏ ra mình là người không cần đến một bờ vai thì em sẽ không có được một bờ vai. Nếu em tỏ vẻ mình không muốn nghe lời nói dối thì em phải có khả năng chấp nhận những lời nói thật.
Trong bộ phim George of the Jungle (Brendan Fraser đóng) có một câu thoại khiến tôi bật cười: “Vằn đi với vằn, đốm đi với đốm”. Nếu em là vằn mà khoác lên người chiếc áo đốm, thì hiển nhiên em sẽ thu hút các chàng đốm còn chàng vằn thì…bỏ chạy.
Con người ta có thể thay đổi, và cũng hay thay đổi, nhưng không thay đổi quá nhiều. Thường thì, theo thời gian, những cái “khác với trước đó” mà ta thấy ở một người là do người ta bộc lộ bản thân nhiều hơn là do thay đổi. Bi kịch của cô ngựa vằn khoác lên mình lớp áo đốm là sau khi nhận ra lớp da thật sự đằng sau lớp áo hoá trang thì chàng đốm cũng bỏ đi nốt…Hoặc là bỏ đi sau khi đã xơi tái cô vằn.
Đó là điều vẫn diễn ra hàng ngày. Đó, đôi khi, vẫn là cách chúng ta đánh mất tình yêu, tình bạn của người khác, và là nguyên nhân khiến người khác đánh mất tình yêu, tình bạn của chúng ta.
Thực ra, con người mà ta thể hiện trước nhân gian thường không bao giờ trùng khớp với con người thật sự của ta. Chỉ khác nhau ở chỗ cái phần che giấu ấy là gì, và nhiều hay ít. Năng lực, tình cảm, sự yếu đuối và cả sự mạnh mẽ, những yêu thương và cả những mưu mô toan tính… Đôi khi, ta nhìn xung quanh và thấy cuộc đời như một vũ hội hoá trang vậy, dù rằng có người khoác chiếc áo hóa trang là để tấn công, và có người, để tự vệ. Chỉ những người đủ tin tưởng vào con người cũng như đủ tin tưởng vào bản thân mới có thể bước ra khỏi nhà với con người thật của chính mình. Được kết bạn với những con người như vậy luôn luôn là một may mắn.
Nhưng dù chúng ta hoá trang vì mục đích gì thì vẫn có một sự thật không thay đổi: con người mà ta thể hiện gần với con người thật của ta chừng nào thì những mối quan hệ của ta nhiều khả năng bền vững chừng nấy. Em thể hiện càng gần với bản chất của mình bao nhiêu thì càng có nhiều cơ hội yêu được đúng người bấy nhiêu…
Đó chính là lý do để cô ngựa vằn chẳng việc gì phải tìm cách khoác lên mình bộ lông báo đốm.
Phạm Lữ Ân
Tôi nói, em có ba chọn lựa: một là sử dụng mùi hương đó chỉ vì anh ta yêu thích - không loại trừ khả năng nó sẽ khiến anh ta nhớ …người yêu cũ của mình. Hai là cho anh ấy biết em không thích mùi hương đó và cho anh ấy biết em sẽ rất hạnh phúc nếu anh ta tặng em những loại nước hoa nào. Ba là bỏ qua anh chàng ấy nếu chàng ta không vừa lòng với chọn lựa thứ hai.
Mùi hương có thể nói nhiều về người sở hữu nó, vì thế, nước hoa cũng có thể là một chiếc áo hoá trang. Mỗi mùi hương thường quyến rũ một (vài) kiểu người nào đó nên nếu dùng loại nước hoa không đúng với mình, em có thể quyến rũ …không đúng người.
Một anh bạn thân của tôi, lúc trước có hẹn hò với một cô gái, thấy cũng rất xứng đôi, trừ một việc, cô …không thích cả hai mùi nước hoa của anh. Đó là hai mùi nước hoa mà anh ưa thích nhất, nó luôn khiến anh thấy thoải mái và tự tin khi bước ra ngoài. Nó khiến anh thấy mình là mình. Đôi khi, thật điên rồ khi nghĩ rằng anh đã chấp nhận chia tay một cô gái xinh đẹp thay vì chia tay với chai nước hoa giá chỉ vài triệu. Chuyện nhỏ như hạt cát. Nhưng là hạt cát trong chiếc giày – anh nói. Và cuối cùng anh đã cưới một người con gái khác. Tất nhiên, cô yêu thích mùi nước hoa của anh.
Sự thật là những “lấn cấn” nhỏ nhặt đôi khi quan trọng hơn những bất đồng lớn. Bởi cái lấn cấn đó chính là tiếng chuông báo động của giác quan thứ sáu…mơ hồ nhưng rõ ràng là có nguyên do.
Giống như đi mua một chiếc áo, có khi ta lấn cấn vì nó “chỉ” hơi chật chút, hơi rộng một chút, hơi dài một chút…nhưng màu sắc, chất vải, kiểu dáng quá đẹp, thêm vào lời dụ dỗ ngọt ngào của cô bán hàng khiến ta bỏ qua lấn cấn ban đầu. Kinh nghiệm bản thân cho tôi biết thường thì những chiếc áo đó sau khi mua về được nhét vào hốc tủ sau nhiều lần ướm vào rồi lại bỏ ra. Bạn không thể khoác một tấm vải đẹp nếu nó không khiến bạn tự tin và thoải mái.
Tình yêu cũng vậy.
Vì sao em chưa tìm thấy Mr/Ms. Right của mình? Nhiều khả năng là vì chính em cũng chưa tìm thấy mình. Đó là lý do vì sao ở tuổi mười lăm thường có quá nhiều chàng trai yêu thích chỉ một cô gái, hoặc quá nhiều các cô gái yêu thích chỉ một chàng trai. Và vì sao những mối tình đầu thường hay tan vỡ. Người ta bảo không nên lao vào tình yêu khi còn quá trẻ, vì nhiều lý do, và lý do chính đáng nhất, theo tôi, là khi đó ta chưa định hình được bản thân: ta là ai? ta muốn gì? Ta không thể biết mình cần gì khi chưa xác định được là mình thiếu gì.
Có một cô gái hay đến ngồi ở quán cà phê quen của tôi, một mình, uống cà phê đen và châm thuốc hút. Nhìn dáng vẻ và điệu bộ, tôi có cảm giác gần như chắc chắn đó không phải là kiểu của cô. Nhưng vì sao cô làm vậy? Nếu em tỏ ra mình là người không cần đến một bờ vai thì em sẽ không có được một bờ vai. Nếu em tỏ vẻ mình không muốn nghe lời nói dối thì em phải có khả năng chấp nhận những lời nói thật.
Trong bộ phim George of the Jungle (Brendan Fraser đóng) có một câu thoại khiến tôi bật cười: “Vằn đi với vằn, đốm đi với đốm”. Nếu em là vằn mà khoác lên người chiếc áo đốm, thì hiển nhiên em sẽ thu hút các chàng đốm còn chàng vằn thì…bỏ chạy.
Con người ta có thể thay đổi, và cũng hay thay đổi, nhưng không thay đổi quá nhiều. Thường thì, theo thời gian, những cái “khác với trước đó” mà ta thấy ở một người là do người ta bộc lộ bản thân nhiều hơn là do thay đổi. Bi kịch của cô ngựa vằn khoác lên mình lớp áo đốm là sau khi nhận ra lớp da thật sự đằng sau lớp áo hoá trang thì chàng đốm cũng bỏ đi nốt…Hoặc là bỏ đi sau khi đã xơi tái cô vằn.
Đó là điều vẫn diễn ra hàng ngày. Đó, đôi khi, vẫn là cách chúng ta đánh mất tình yêu, tình bạn của người khác, và là nguyên nhân khiến người khác đánh mất tình yêu, tình bạn của chúng ta.
Thực ra, con người mà ta thể hiện trước nhân gian thường không bao giờ trùng khớp với con người thật sự của ta. Chỉ khác nhau ở chỗ cái phần che giấu ấy là gì, và nhiều hay ít. Năng lực, tình cảm, sự yếu đuối và cả sự mạnh mẽ, những yêu thương và cả những mưu mô toan tính… Đôi khi, ta nhìn xung quanh và thấy cuộc đời như một vũ hội hoá trang vậy, dù rằng có người khoác chiếc áo hóa trang là để tấn công, và có người, để tự vệ. Chỉ những người đủ tin tưởng vào con người cũng như đủ tin tưởng vào bản thân mới có thể bước ra khỏi nhà với con người thật của chính mình. Được kết bạn với những con người như vậy luôn luôn là một may mắn.
Nhưng dù chúng ta hoá trang vì mục đích gì thì vẫn có một sự thật không thay đổi: con người mà ta thể hiện gần với con người thật của ta chừng nào thì những mối quan hệ của ta nhiều khả năng bền vững chừng nấy. Em thể hiện càng gần với bản chất của mình bao nhiêu thì càng có nhiều cơ hội yêu được đúng người bấy nhiêu…
Đó chính là lý do để cô ngựa vằn chẳng việc gì phải tìm cách khoác lên mình bộ lông báo đốm.
Phạm Lữ Ân
Bản thân chúng ta là giá trị có sẵn
(lại đạo nữa,hihi)
Lâu rồi, tôi có đọc được bài phỏng vấn Ngô Thị Giáng Uyên, tác giả cuốn sách được nhiều bạn trẻ yêu thích- “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương”. Trong đó cô kể rằng khi đi xin việc làm ở công ty Unilever, có người hỏi nếu tuyển vào không marketing mà làm sales thì có đồng ý không. Uyên nói có. Nhà tuyển dụng rất ngạc nhiên bởi hầu hết những người được hỏi câu này đều nói không. “ Tại sao phỏng vấn marketing mà lại làm sales?”. Uyên trả lời: “Tại vì tôi biết nếu làm sales một thời gian thì bộ phận marketing cũng sẽ muốn đưa tôi qua đó, nhưng đã quá muộn vì sales không đồng ý cho tôi đi.”
Chi tiết này khiến tôi nhớ một câu chuyện khác về diễn viên Trần Hiểu Húc. Khi cô đến xin thử vai Lâm Đại Ngọc, đạo diễn Vương Phù Lâm đã đề nghị cô đóng vai khác. Hiếu Húc lắc đầu: “ Tôi chính là Lâm Đại Ngọc, nếu ông để tôi đóng vai khác, khán giả sẽ nói rằng Lâm Đại Ngọc đang đóng một vai khác”.
Đâu là điều giống nhau giữa họ? Đó chính là sự TỰ TIN. Và tôi cho rằng họ thành công là bởi vì họ tự tin.
Có thể bạn sẽ nói “Họ tự tin là điều dễ hiểu. Vì họ tài năng, thông minh, xinh đẹp, học giỏi…bla…bla … Còn tôi, tôi đâu có gì mà tự tin?”
Tôi không cho là vậy. Lòng tự tin thực sự không bắt đầu bởi những gì người khác có thể nhận ra, như gia thế, tài năng, dung mạo , bằng cấp, tiền bạc, quần áo,…Mà nó bắt đầu từ bên trong bạn, tự sự BIẾT MÌNH. Biết mình có nghĩa là biết điều này: Dù bạn là ai thì bạn cũng luôn có sẵn trong mình những giá trị nhất định.
Gốc rễ vấn đề là ở chỗ đó, bản thân bạn không đủ để bạn tự tin sao?
Bạn thân bạn-con người độc đáo nhất trên thế gian này. Bạn biết chăng, thế gian này có điều kỳ diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất. Chúng ta đều là những con người độc nhất vô nhị, dù ta đẹp hay xấu, có tài hay bất tài,cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết hát lào khào như con vịt đực….
Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga. Vấn đề không phải là hơn hay kém, mà là sự riêng biệt. Và bạn phải biết trân trọng chính bản thân mình. Người khác có thể đóng góp cho xã hội bằng tài kinh doanh hay năng khiếu nghệ thuật,thì bạn cũng có thể đóng góp cho xã hội bằng lòng nhiệt thành và sự lương thiện.
Bạn có thể không bẩm sinh mà học giỏi, nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay, nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp, nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba, và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó.
Hơn thế nữa, nếu bạn thực sự tự tin, bạn cũng sẽ biết tôn trọng người khác. Bởi nếu bạn đã hiểu được giá trị của bản thân mình, chắc chắn bạn sẽ hiểu được giá trị của mỗi người bạn gặp . Bạn sẽ nhìn thấy sự giống nhau giữa một ca sĩ nổi tiếng và một người quét rác vô danh, giữa một danh nhân xuất khẩu hàng nghìn tấn thuỷ sản đi nước ngoài và một bà cụ bán cá tươi trong chợ. Bạn sẽ trân trọng những người đó như nhau.
Bản thân mỗi chúng ta là giá trị có sẵn. Nếu bạn muốn có một cơ sở để xây dựng lòng tự tin thì hãy bắt đầu từ đó. TỪ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH.
Phạm Lữ Ân
Lâu rồi, tôi có đọc được bài phỏng vấn Ngô Thị Giáng Uyên, tác giả cuốn sách được nhiều bạn trẻ yêu thích- “Ngón tay mình còn thơm mùi oải hương”. Trong đó cô kể rằng khi đi xin việc làm ở công ty Unilever, có người hỏi nếu tuyển vào không marketing mà làm sales thì có đồng ý không. Uyên nói có. Nhà tuyển dụng rất ngạc nhiên bởi hầu hết những người được hỏi câu này đều nói không. “ Tại sao phỏng vấn marketing mà lại làm sales?”. Uyên trả lời: “Tại vì tôi biết nếu làm sales một thời gian thì bộ phận marketing cũng sẽ muốn đưa tôi qua đó, nhưng đã quá muộn vì sales không đồng ý cho tôi đi.”
Chi tiết này khiến tôi nhớ một câu chuyện khác về diễn viên Trần Hiểu Húc. Khi cô đến xin thử vai Lâm Đại Ngọc, đạo diễn Vương Phù Lâm đã đề nghị cô đóng vai khác. Hiếu Húc lắc đầu: “ Tôi chính là Lâm Đại Ngọc, nếu ông để tôi đóng vai khác, khán giả sẽ nói rằng Lâm Đại Ngọc đang đóng một vai khác”.
Đâu là điều giống nhau giữa họ? Đó chính là sự TỰ TIN. Và tôi cho rằng họ thành công là bởi vì họ tự tin.
Có thể bạn sẽ nói “Họ tự tin là điều dễ hiểu. Vì họ tài năng, thông minh, xinh đẹp, học giỏi…bla…bla … Còn tôi, tôi đâu có gì mà tự tin?”
Tôi không cho là vậy. Lòng tự tin thực sự không bắt đầu bởi những gì người khác có thể nhận ra, như gia thế, tài năng, dung mạo , bằng cấp, tiền bạc, quần áo,…Mà nó bắt đầu từ bên trong bạn, tự sự BIẾT MÌNH. Biết mình có nghĩa là biết điều này: Dù bạn là ai thì bạn cũng luôn có sẵn trong mình những giá trị nhất định.
Gốc rễ vấn đề là ở chỗ đó, bản thân bạn không đủ để bạn tự tin sao?
Bạn thân bạn-con người độc đáo nhất trên thế gian này. Bạn biết chăng, thế gian này có điều kỳ diệu, đó là không ai có thể là bản sao 100% của ai cả. Bởi thế, bạn là độc nhất, tôi cũng là độc nhất. Chúng ta đều là những con người độc nhất vô nhị, dù ta đẹp hay xấu, có tài hay bất tài,cao hay thấp, mập hay ốm, có năng khiếu ca nhạc hay chỉ biết hát lào khào như con vịt đực….
Vấn đề không phải là vịt hay thiên nga. Vịt có giá trị của vịt, cũng như thiên nga có giá trị của thiên nga. Vấn đề không phải là hơn hay kém, mà là sự riêng biệt. Và bạn phải biết trân trọng chính bản thân mình. Người khác có thể đóng góp cho xã hội bằng tài kinh doanh hay năng khiếu nghệ thuật,thì bạn cũng có thể đóng góp cho xã hội bằng lòng nhiệt thành và sự lương thiện.
Bạn có thể không bẩm sinh mà học giỏi, nhưng bạn luôn chuyên cần và vượt qua bản thân từng ngày một. Bạn có thể không hát hay, nhưng bạn là người không bao giờ trễ hẹn. Bạn không là người giỏi thể thao nhưng bạn có nụ cười ấm áp. Bạn không có gương mặt xinh đẹp, nhưng bạn rất giỏi thắt cà vạt cho ba, và nấu ăn rất ngon. Chắc chắn, mỗi một người trong chúng ta đều được sinh ra với những giá trị có sẵn. Và chính bạn hơn ai hết, trước ai hết, phải biết mình, phải nhận ra những giá trị đó.
Hơn thế nữa, nếu bạn thực sự tự tin, bạn cũng sẽ biết tôn trọng người khác. Bởi nếu bạn đã hiểu được giá trị của bản thân mình, chắc chắn bạn sẽ hiểu được giá trị của mỗi người bạn gặp . Bạn sẽ nhìn thấy sự giống nhau giữa một ca sĩ nổi tiếng và một người quét rác vô danh, giữa một danh nhân xuất khẩu hàng nghìn tấn thuỷ sản đi nước ngoài và một bà cụ bán cá tươi trong chợ. Bạn sẽ trân trọng những người đó như nhau.
Bản thân mỗi chúng ta là giá trị có sẵn. Nếu bạn muốn có một cơ sở để xây dựng lòng tự tin thì hãy bắt đầu từ đó. TỪ CHÍNH BẢN THÂN MÌNH.
Phạm Lữ Ân
Thứ Hai, 22 tháng 6, 2009
Ngày đầu tiên của tuổi 30
.jpg)
Sáng nay, nhắn tin cho người tin cậy để loan báo cái tin "MÌNH ĐÃ BƯỚC SANG TUỔI 30 RỒI ĐÓ". Lập tức có phản biện ngay "Moi co 29 ah, tuoi tay ma, lam gi them that dzay :-P". Biết thì thưa thốt, hổng biết thì dựa cột mà nghe... chị nói nè. Theo luật, ví dụ Luật hôn nhân gia đình quy định "Nam từ 20 tuổi, nữa từ 18 tuổi trở lên thì được phép kết hôn" ("từ" nhé chứ không phải "từ đủ"). Nghĩa là đúng ngày sinh nhật 28 tuổi, ủa quên 17 tuổi - tròn 17 tuổi (cứ nhớ cái số tuổi của mình chi vậy), ngày hôm sau sinh nhật tức là đã bước sang tuổi 18 và đến sinh nhật sau, người ta tròn 18 tuổi. Điều này đồng nghĩa là chỉ cần 17 tuổi 1 ngày là người ta đã có quyền kết hôn.
Cái sự phức tạp của luật chỉ có nhiêu đó thôi, chứ cái sự phức tạp của mình thì vô chừng. haizz
Mà hổng hiểu sao cái ngày đầu tiên của tuổi 30 lắm sự nhiêu khê thế. Không giao thì nói là không tin tưởng, giao rồi thì phải thăm chừng từng chút, chỉ cần sơ sẩy là giờ phải giải quyết, mệt ghê. Bạn khác thì cũng tật không tỉ mỉ, không chi tiết gây hậu quả và rồi mình cũng gánh. Toàn back up cho thiên hạ. Còn mình ai sẽ back up đây.
30 tuổi có già chưa nhỉ
30 tuổi có cần chín chắn chưa nhỉ
30 tuổi có cần nhiều trách nhiệm hơn không nhỉ
30 tuổi để bắt đầu chắc là hơi muộn, mà thôi muộn còn không bao giờ
Ngày này năm sau...
Thứ Ba, 16 tháng 6, 2009
Mưa
Sét nẹt điện lằng ngoằng rạch ngang bầu trời đầy mây. Mới phút trước đó trời đầy nắng đến nỗi cô bé bên Traphaco đề nghị lùi giờ tư vấn lại một tí để trời mát hơn.
trái tim thắt lại trước khi tiếng sấm tiếng sét ùn ùn dội vào màng tang đánh vào ngực, cơn mưa không rơi xuống ngay, cơn gió không thể đừng trốn chạy
ta ở lưng trời rợn óc bủn rủn ngã vào hư không
làm sao cầm được một bàn tay
để đứng trong chông chênh này.
Cơn dông hung bạo quất những giọt nước vào mình. Cũng may là nhanh trí bảo tụi thằng Ngọc, Thư, Duy lấy 2 chiếc bàn úp lại để che amli, loa, dây nhợ vẫn còn dăng dăng trên sân khấu. Chỉ vài phút mình đã ướt sũng. Lo quá, gian BSA không biết thế nào. Cúp điện. Trú mưa trong gian Đại Đồng Tiến được một chút thì run. Anh bạn bên Traphaco cười, đẩy mình vào sâu trong gian hàng: "răng đánh bò cạp rồi, lạng quạng là bệnh đó nghen bạn". Mình cầm điện thoại nhắn tin cho con Quyên mà ko thấy nó trả lời. Đành chạy ào về. Cả 3 chú nhóc đang đứng giữ 2 tấm mành chống đỡ với từng cơn gió quật ầm ầm bên ngoài.
Tay cầm điện thoại báo tình hình thường xuyên cho sếp. Gian hàng bị sập, trụ totem, logo HVNCLC ngã đè lên hàng rào. Anh Trực, Hải, Tuấn chạy băng băng trong mưa. Mấy anh em thợ điện hộc tốc. Mình bương bương qua mấy vũng nước lớn. Thấy cần làm thì làm vậy thôi, không nghĩ nhiều, DN bị thiệt hại chắc cũng chẳng ít.
Xẹt qua, xẹt lại ở các gian hàng đến khi bộ đồ khô luôn mà không biết.
Tự nhiên thấy chông chênh thật.
trái tim thắt lại trước khi tiếng sấm tiếng sét ùn ùn dội vào màng tang đánh vào ngực, cơn mưa không rơi xuống ngay, cơn gió không thể đừng trốn chạy
ta ở lưng trời rợn óc bủn rủn ngã vào hư không
làm sao cầm được một bàn tay
để đứng trong chông chênh này.
Cơn dông hung bạo quất những giọt nước vào mình. Cũng may là nhanh trí bảo tụi thằng Ngọc, Thư, Duy lấy 2 chiếc bàn úp lại để che amli, loa, dây nhợ vẫn còn dăng dăng trên sân khấu. Chỉ vài phút mình đã ướt sũng. Lo quá, gian BSA không biết thế nào. Cúp điện. Trú mưa trong gian Đại Đồng Tiến được một chút thì run. Anh bạn bên Traphaco cười, đẩy mình vào sâu trong gian hàng: "răng đánh bò cạp rồi, lạng quạng là bệnh đó nghen bạn". Mình cầm điện thoại nhắn tin cho con Quyên mà ko thấy nó trả lời. Đành chạy ào về. Cả 3 chú nhóc đang đứng giữ 2 tấm mành chống đỡ với từng cơn gió quật ầm ầm bên ngoài.
Tay cầm điện thoại báo tình hình thường xuyên cho sếp. Gian hàng bị sập, trụ totem, logo HVNCLC ngã đè lên hàng rào. Anh Trực, Hải, Tuấn chạy băng băng trong mưa. Mấy anh em thợ điện hộc tốc. Mình bương bương qua mấy vũng nước lớn. Thấy cần làm thì làm vậy thôi, không nghĩ nhiều, DN bị thiệt hại chắc cũng chẳng ít.
Xẹt qua, xẹt lại ở các gian hàng đến khi bộ đồ khô luôn mà không biết.
Tự nhiên thấy chông chênh thật.
Sau một chuyến đi

Sáng nay thiệt giỏi. Thức dậy sớm để làm file báo cáo cho sếp. 3h nhưng chắc sếp cũng thức rồi.
Tự nhiên nhớ chuyến công tác Nha Trang vừa rồi.
Đầu tiên là được đi tàu lửa (so với nhiều phương tiện di chuyển thì mình vẫn thích tàu lửa nhất), xình xịch, xình xịch... Lần cuối đi tàu là lên Lào Cai, thoắt cái đã 4 năm rồi, khi ấy mình là cái rơ-moóc của anh Kiên, chị Trang.
Có bạn tiễn mình ra ga và suýt khóc, haha. Cứ như mình sẽ đi định cư ở vùng đất xa vời nào đó vĩnh viễn vậy. Đúng là ủy mị ghê.
Ngồi với sếp và bạn Việt Nga trên tàu, cái máy lạnh lạnh thiệt là lạnh làm ai cũng có nhu cầu chui vào chăn mà ngáy. Bạn Khánh ở toa 12 chạy sang rủ rê mình vào canteen. Cũng may, không thì lăn ra ngủ - phí thời gian.
Cái cảm giác ngắm tất cả mọi vật trượt đi dễ làm lòng chùng lại, con tàu sẽ đi qua bao nhiêu thứ trên đừơng: hàng cây, con sông, cây cầu, những ánh đèn leo lét từ những căn nhà bên đường, ánh sáng chập chờn đâu đó phía xa xa, cánh đồng sẫm màu... Mọi thứ không khó đoán lắm dù bên ngoài trời tối. Cái khó là thử đoán xem mình sẽ đi về đâu? cuộc đời mới 30 năm của mình cũng đã trải qua kha khá chuyện, không đếm hết tốt - xấu (chắc tốt nhiều hơn vì mình vẫn thấy mình là kẻ may mắn mà)nhưng để biết đích đến của nó chắc cũng không dễ dàng chút nào, không như con tàu này, đích của nó là bờ biển đẹp thuộc hàng nhất nhì Việt Nam.
7 ngày khác nhau của hội chợ trong cái nắng, gió và mùi cát biển. Cái thú đi bơi, thả nổi nguời trên mặt nước buổi sáng quả là không thể kiếm thấy ở TP.HCM (hay mình lấy quách anh chàng nào đó ở Nha Trang để có cớ tắm biển, hihi). Tự nhiên cũng nhớ kỷ niệm ở Nha Trang với một người bạn... lội nước ra Hòn Chồng, chỉ có biển, có gió và có bạn.
Đi một ngày đàng học một sàng khôn.
Khôn thứ nhất: cần dịu dàng nữ tính, bớt tháo vát đi (bạn Nga nói vậy)để người khác làm giúp mình chứ dại gì cứ è cổ làm hoài. Uh, vụ này cũng có lý. Hậu quả: trễ tàu, phải bỏ tiền ngu mua lại cái vé khác mà còn phải đi tàu chợ, chậm và có mùi là lạ.
Khôn thứ hai: nhận ra là bạn Hải bên Hàng Việt rất có hiếu với mẹ, hóa ra cái sự từ chối ăn nhậu, đàn đúm với nhóm là có căn nguyên (căn nguyên khiến bạn bị mang tiếng là chị Hải).
Khôn thứ ba: đàn ông rất thực dụng, họ nhìn phụ nữ rất trần tục (mặc dù anh Tuấn chuyên gia khẳng định đó là bản chất sinh học chứ không phải trần tục theo nghĩa mình nói).
Khôn thứ tư: biết thêm mớ chuyện bà tám của mấy ông DN như ông Thanh - Tân Hiệp Phát
Khôn thứ năm: được lòng một vị chuyên gia khó tính như ông Tuấn, thân tình hơn với ông Huệ, và bị ông Chính dùng ánh mắt chọc ghẹo (không dễ vậy đâu anh trai).
Khôn thứ sáu: ngày cuối tự cho phép mình relax hết 2 tiếng đồng hồ trên bãi biển (tức là ngồi trứơc biển, sau lưng hội chợ mà không thèm nhớ gì công việc), được anh Sơn thợ điện lịch sự che nắng cho, định từ chối nhưng nhớ ra cái khôn thứ nhất nên chặc lưỡi, kệ, để mấy ổng thể hiện làm đàn ông.
Khôn thứ bảy: chà nhiều khôn quá, cột lại bỏ túi làm cẩm nang, mai mốt có chiện, mở ra xem.
Thứ Hai, 15 tháng 6, 2009
Kết luận
"Mở bài tốt, thân bài trình bày súc tích, có cách gợi ý hấp dẫn, lôi cuốn, kết luận hay"
Mình vẫn là đứa viết văn tốt, lời khen như vậy chắc lưu trong khá nhiều bài tập làm văn của mình ngày còn đi học. Giờ nghĩ lại mấy trò viết văn ấy hóa ra chỉ là trò mèo so với việc viết bài cho cuộc đời mình.
Con Quyên cứ mắng suốt "mày làm gì cũng tốt, chỉ có cái kết luận là làm hổng xong, mà cái đó hổng xong thì làm sao mở bài cho cái khác".
Chắc nó nói đúng. Nên tự định ra thời hạn của mình để kết luận cho một số thứ chứ. Con số 30 không phải đáng sợ cho sắc đẹp của phụ nữ mà đáng sợ vì nó cảnh báo mình đã ở chặng giữa của cuộc đời. Có vẻ như mình còn tung tăng quá chăng?
Công việc: cần có tập trung để bắt đầu kinh doanh một thứ gì đó???
Học hành: phải gắng đi học lại
Tình cảm: khó thiệt
Mình cần cái kết luận đúng nghĩa (chưa cần tốt hay xấu)
Mình vẫn là đứa viết văn tốt, lời khen như vậy chắc lưu trong khá nhiều bài tập làm văn của mình ngày còn đi học. Giờ nghĩ lại mấy trò viết văn ấy hóa ra chỉ là trò mèo so với việc viết bài cho cuộc đời mình.
Con Quyên cứ mắng suốt "mày làm gì cũng tốt, chỉ có cái kết luận là làm hổng xong, mà cái đó hổng xong thì làm sao mở bài cho cái khác".
Chắc nó nói đúng. Nên tự định ra thời hạn của mình để kết luận cho một số thứ chứ. Con số 30 không phải đáng sợ cho sắc đẹp của phụ nữ mà đáng sợ vì nó cảnh báo mình đã ở chặng giữa của cuộc đời. Có vẻ như mình còn tung tăng quá chăng?
Công việc: cần có tập trung để bắt đầu kinh doanh một thứ gì đó???
Học hành: phải gắng đi học lại
Tình cảm: khó thiệt
Mình cần cái kết luận đúng nghĩa (chưa cần tốt hay xấu)
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)
