Thứ Năm, 30 tháng 4, 2009
Chúng ta thường đi qua cuộc đời mà không nhận biết sự khác nhau giữa tình bạn và sự quen biết. Người quen là người ta biết tên và thường hay gặp. Ta có thể chia sẽ nơi ở, bàn làm việc, những bữa ăn, kể cả thời gian. Nhưng họ không phải là người để ta chia sẻ những khoảnh khắc đặc biệt trong đời. Và ta cũng không biết được đâu là những khoảnh khắc quan trọng trong đời họ. Còn bè bạn là những người ta nhớ đến khi nhìn thấy điều gì đó mà ta biết là họ thích, có liên quan đến họ, hay gợi đến những giờ phút đã chia sẻ cùng nhau.
Thứ Năm, 23 tháng 4, 2009
Thứ Ba, 21 tháng 4, 2009
tôi buồn như thể - tôi chính là tôi

Hay thiệt hén.
Khi được yêu - người ta "vui như thể tôi chẳng là tôi". Người ta phơi phới như xài doping và không còn con người cũ nữa, người ta đẹp hơn trong mắt mọi người và với bản thân. Bằng chứng là người ta nhìn ngắm trước gương nhiều hơn, chăm chút áo quần, và người ta làm dáng mỗi khi bắt gặp ánh mắt của người yêu. Và người ta không còn là chính mình nữa
Và cũng hay thiệt hén
Khi không còn được yêu - người ta "buồn như thể tôi chính là tôi". Người ta không thèm đếm xỉa xem trước đây mình thế nào, không thèm nhúc nhích bản thân vì không có động lực phấn đấu.Người ta làm cái chuyện vớ vẩn như ngồi đếm lá, nhìn thời gian trôi, tiếc nuối tình yêu. Bản thân thì luộm thuộm, rêu mốc, tâm hồn như khu vườn toàn cỏ dại, lá rơi đầy... và chỉ còn có thế thôi.
Khi buồn đến vậy người ta đối diện với bản thân
Trải qua rồi mới thấy cái bài hát hay thiệt...
Thứ Hai, 20 tháng 4, 2009
lan man
Bất ngờ chạm mặt với anh ở quán bún ốc nhà Lý - quán quen
Quán xưa đã khang trang hơn nhiều
Người vào ăn cũng đông hơn nhiều
Con gái chủ quán cũng lấy chồng rồi
Cái gì cũng thay đổi
Mình cũng thay đổi
Anh hỏi: có rảnh uống cà phê không?
Mình: em có nhiều việc lắm (dù thật sự lát nữa cũng chỉ chạy loanh quanh đâu đó)
Tự nhiên thấy thật xa lạ,
Vì cái gì cũng đổi nên cái gì đâm ra cũng thành lạ... lạ mất rồi...
Quán xưa đã khang trang hơn nhiều
Người vào ăn cũng đông hơn nhiều
Con gái chủ quán cũng lấy chồng rồi
Cái gì cũng thay đổi
Mình cũng thay đổi
Anh hỏi: có rảnh uống cà phê không?
Mình: em có nhiều việc lắm (dù thật sự lát nữa cũng chỉ chạy loanh quanh đâu đó)
Tự nhiên thấy thật xa lạ,
Vì cái gì cũng đổi nên cái gì đâm ra cũng thành lạ... lạ mất rồi...
Chủ Nhật, 19 tháng 4, 2009
Như chờ tình đến rồi hãy yêu

(tặng Bá Nha)
Sáng nay tôi nhìn thấy em ở ngã tư. Đèn đỏ còn sáng và đồng hồ đang đếm ngược. Ba mươi chín giây. Em đang vội, chiếc xe đạp điện màu đỏ cứ nhích dần lên. Không chỉ mình em, nhiều người khác cũng vội. Những chiếc xe máy cứ nhích dần, nhích dần lên…Sống là không chờ đợi. Dù chỉ mấy mươi giây.
Tôi nhớ có một hôm nào đó, em đã nói với tôi rằng đấy là một triết lý hay, ta phải tranh thủ sống đến từng giây của cuộc đời.
Nhưng em biết không, đừng vì bất cứ một triết lý hay nào mà gạt bỏ đi ý nghĩa của sự chờ đợi. Bởi chờ đợi ở đây không phải là há miệng chờ sung, mà chờ đợi là một phần của bài học cuộc đời. Em sẽ bằng lòng đợi chứ, nếu em đã học biết về điều sẽ xảy ra?
Đợi khi xếp hàng ở siêu thị, vì biết rồi sẽ đến lượt mình và rằng đó là sự công bằng. Đợi tín hiệu đèn xanh trước khi nhấn bàn đạp, vì biết đó là luật pháp và sự an toàn cho chính bản thân. Đợi một người trễ hẹn thêm dăm phút nữa, vì biết có bao nhiêu việc có thể bất ngờ xảy ra trên đường. Đợi một cơn mưa vì biết rằng dù dai dẳng mấy, nó cũng phải tạnh. Đợi một tình yêu đích thực vì biết rằng những thứ tình yêu “theo phong trào” chỉ có thể đem đến những tổn thương cho tâm hồn nhạy cảm của em…
Vì vậy mà hãy cứ bình tâm, em nhé. Cuộc đời ta cũng như rượu vang vậy. Có những loại vài tháng là uống được. Nhưng cũng có loại phải lưu giữ rất nhiều năm để đạt độ chín cần thiết. Điều quan trọng không phải là sớm hay là muộn, mà là đúng lúc. Bởi mọi thứ đều có thời điểm của riêng mình. Vị rượu ngon chính là phần thưởng của tháng năm.
Cũng như câu chuyện về hai chú sâu kia. Sâu anh nằm trong cái kén cảm thấy bực bội vô cùng, nên cố vùng vẫy thật mạnh để mong thoát ra ngoài. Vùng vẫy ngày này qua ngày khác, sâu mọc đôi cánh bé. Nó lại cố ra sức đập cánh, đôi cánh dần lớn ra, cứng cáp. Và cuối cùng, sâu anh hóa bướm, rũ bỏ cái kén chật chội để bay lên cao. Khi đã thoát ra rồi, nó mới thấy sâu em vẫn còn mắc kẹt trong kén. Nó hăm hở lao đến giúp em phá vỡ cái kén và đưa sâu em ra ngoài.
Thế nhưng, em biết không, sâu em mới chỉ có một đôi cánh mỏng manh bé xíu. Nó không thể bay lên như anh và cũng không còn chiếc kén để bảo vệ thân mình. Bướm anh khóc ròng nhìn em bị đàn kiến tha đi.
Tôi nhớ có một câu danh ngôn, đại ý rằng “Bạn sẽ có được con gà con lông vàng mũm mĩm bằng cách ấp trứng, chứ không phải bằng cách đập vỡ cái trứng ra”. Vậy thì đó là lý do tại sao con sâu phải nằm trong kén đủ ngày rồi mới được hoá thân. Cũng như con người phải chín tháng mười ngày mới nên rời lòng mẹ. Đó cũng là lý do của ba mươi chín giây đèn đỏ, của mười hai năm miệt mài trên ghế nhà trường, của một mối tình thiết tha còn chưa chịu hé lộ. Và của rất nhiều khoảnh khắc chờ đợi trong cuộc đời.
Mọi vật đều có thời điểm của mình. Em đừng cố rút ngắn thời gian. Nếu trái chưa chín thì đừng nên hái. Nếu nhộng chưa chín thì đừng phá vỡ kén tằm. Nếu chưa gặp được một tâm hồn đồng điệu thì đừng trao gửi trái tim. Đừng để thế giới này tác động.
Xuân qua hè tới. Đông sang thu về.
Đừng nôn nóng khi nhìn thấy những loài cây khác đã khoe lá khoe hoa. Hãy cứ bình tâm. Hãy đợi thời điểm của mình, em nhé. Hãy tận dụng khoảng ngừng lặng này để bồi đắp cho chính mình và học cách khám phá điều sẽ xảy ra. Nếu em biết suy tư, khoảng thời gian chờ đợi không bao giờ là vô nghĩa.
Vì thế, dù cuộc sống có trôi nhanh biết mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng thời gian cho sự đợi chờ. Không chỉ như chờ đèn xanh bật sáng ở ngã tư, mà như chờ rượu chín rồi hãy uống.
Như chờ tình đến rồi hãy yêu.
Phạm Lữ Ân
Thứ Tư, 15 tháng 4, 2009
"cuộc đời này dù ngắn - nỗi nhớ quá dài"
Có lẽ khi người ta nhận ra "cuộc đời này quá ngắn" còn "nỗi nhớ lại quá dài" nên họ lấy nhau để rút ngắn nỗi nhớ đó chăng???
Lời của mắt

Phút biết anh là phút gặp mắt anh nhìn
Phút hiểu anh cũng là phút ấy
Vì giếng quá trong nên dễ nhìn thấy đáy
Vì mắt quá trong nên mắt nói rất nhiều.
Có lẽ mắt muôn đời vẫn nói hộ lời yêu
Em chẳng dám nhìn nhiều đôi mắt ấy
Đừng hỏi em không nhìn sao thấy
Cho em hỏi một lời:"sao anh cứ nhìn em?"
Lẽ ra tớ chỉ định đăng bài thơ này vậy thôi, ai hiểu thế nào thì hiểu, nếu không gặp cậu...
Cái khoảnh khắc ánh mắt cậu-chỉ trong tích tắc không nhìn tớ khi trả lời câu hỏi:"cậu có yêu cô ấy không?". Đột nhiên,tớ sợ.
Sợ không biết tớ quyết định có đúng không???
Sợ không biết khi khuyên cậu yêu cô ấy - có đúng không???
Sợ rằng mình đã nghĩ cô ấy sẽ làm cậu hạnh phúc là võ đoán
Sợ cái khoảnh khắc mà tớ đã bắt gặp ở cậu.
Sợ cái phút nói rằng sẽ là wedding planner cho cậu là nói dối
Tớ đã không can đảm để đối diện với cậu vì run...
Thứ Tư, 8 tháng 4, 2009
huyền thoại một tình yêu

Giá được một chén say mà ngủ suốt triệu năm
Khi tỉnh dậy, anh đã chia tay với người con gái ấy...
Giá được anh hẹn hò dù phải chờ lâu đến mấy
Em sẽ chờ như thể một tình yêu
Em sẽ chờ
Như hòn đá biết xanh rêu
Của bến sông xa, mùa cạn nước
Cơn mưa khát trong nhau từ thuở trước
Sắc cầu vồng chấp chới mé trời xa
Em sẽ chờ anh
Như lúa đợi sấm tháng ba
Như vạt cải vội đơm hoa, đợi ngày chia cánh bướm
Như cô Tấm thương chồng từ kiếp trước
Lộn lại kiếp này từ quả thị nhận ra nhau
Em ở hiền, em có ác chi đâu
Mà trời lại xui anh bắt đầu tình yêu với người con gái khác
Có phải rượu đâu mà chờ cho rượu nhạt
Có phải miếng trầu
Đợi trầu dập, mới cay!
Dẫu chẳng được hẹn hò
Em cứ đợi, cứ say
Ngâu có xa nhau, Ngâu có ngày gặp lại
Kim - Kiều lỡ duyên nhau
Chẳng thể là mãi mãi
Em vẫn đợi
Vẫn chờ!
Dẫu chỉ là huyền thoại một tình yêu.
Đoàn Thị Lam Luyến
Thứ Ba, 7 tháng 4, 2009
Quên

(Nguoi_thuong)
Lạnh không anh những ngày tháng xa nhau
Em xin lỗi những lúc không còn nhớ
Em xin lỗi có lúc không trăn trở
Gió yếu rồi thuyền đi nổi không anh?
Nỗi nhớ sẽ vui khi được gọi tên
Em lơ đãng và rồi quên đi đấy
Không phải quên anh, mà quên mất nhớ
Quên cả buồn, quên mất cả tương tư.
Đừng trách em, em không phải thờ ơ
Không phải quên anh, anh biết rồi anh nhỉ
Khi lỡ gần ai một buổi chiều, em nghĩ
Giá được gần anh, dù chỉ một buổi chiều !
Anh thấy không,em vẫn biết nhớ nhiều
Không phải quên anh, không quên đâu anh nhỉ
Nếu tiếng em cười chiều nay hơi hoan hỉ
Không phải em vui khi mình phải xa nhau.
Anh biết rồi, em không phải quên đâu
Thứ Sáu, 27 tháng 3, 2009
Đơn độc

(Nguoi_thuong)
Có những lúc em phải tới một mình,
Những con đường lại cứ dài quá thể!
Đêm thành mưa, và ngày còn hơn thế,
Vỗ nhịp nhàng những tiếng chẳng say mê.
Biết anh vẫn chờ ở phía xa kia
Con đường không còn dài, nhưng mệt mỏi,
Như những đám mây cõng mặt trời gắng gỏi
Nghe tiếng nước rồi, có thấy dịu niềm mong?
Em đi về phía anh, đi về phía mênh mông
Bằng những ảo ảnh đã hoá thành cuộc sống,
Hãy đón em với vòng tay ấm rộng
Và nụ hôn dài,
... dài đến triệu năm không?
Cũng thật kỳ lạ. Có hai khoảnh khắc khác nhau nhưng cho người ta cùng một cảm giác.
Khi 2 người hạnh phúc ngập tràn, dù quanh ta thế giới đang ồn ào đến thế nhưng dường như tất cả tan biến. Chỉ có ta và ta.
Khi cô đơn, dù quanh ta thế giới cũng vẫn vậy nhưng cũng chỉ có... ta và ta.
"hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi!"

Đồng cảm nên "đạo" sang blog của mình, có khai báo thành khẩn - được khoan hồng, hehe
Sáng nay, trong khi sắp xếp những chồng thư cũ, tôi tình cờ đọc lại một bài thơ ngắn của Jacques Prévert mà cô bạn cũ nắn nót chép tặng trên một tờ thư có in hoa rất đẹp. Bài thơ vỏn vẹn năm câu được cô đặt vắt qua hai trang giấy một cách đầy ngụ ý.
Trang thứ nhất:
Tôi sung sướng và tự do
Như ánh sáng
Bởi hôm qua anh ấy nói với tôi rằng anh ấy yêu tôi
Hai câu cuối bị đẩy qua trang sau:
Anh ấy đã không nói thêm
rằng anh ấy sẽ yêu tôi mãi mãi…
Khi đọc bài thơ này cách nay hai mươi năm, tôi đã cảm nhận nó bằng một tâm hồn tươi trẻ. Bây giờ, cuộc sống giúp tôi nhìn có lẽ đã khác đi về bài thơ trên trang giấy đã ố vàng này.
Cô gái trong thơ nhạy cảm và tinh tế, vì đã không đợi đến khi người mình yêu quay lưng mới xót xa nhận ra rằng tự do “như ánh sáng” chỉ là một thứ tự do mong manh. Hạnh phúc “như ánh sáng” là một hạnh phúc có thể vụt tắt bất cứ lúc nào.
Nhưng giả sử chàng trai có nói thêm rằng “sẽ yêu mãi mãi”, hoặc có thề hứa trăm năm đi nữa… ai dám khẳng định trái tim chàng sẽ không đổi thay? Nếu từng đọc Ruồi Trâu, hẳn bạn còn nhớ đọan văn này: “Ràng buộc con người không phải là lời thề. Chỉ cần mình tự cảm thấy thiết tha với một điều nào đó, thế là đủ rồi.”
Ngoài sự “thiết tha tự nguyện” đó ra, chẳng có gì ràng buộc được trái tim con người, nên đừng tin chắc rằng ai đó sẽ mãi không đổi thay. Cũng không thể buộc ai đó không được đổi thay. Trên đời không có thứ vũ khí hay quyền lực tuyệt đối nào có thể níu giữ trái tim một khi nó đã quyết tâm rẽ lối. Cho dù đó là nhan sắc, một tình yêu sâu đậm, những kỷ niệm sâu sắc đắm say. Càng không phải là sự yếu đuối, sự khéo léo sắc sảo hay vẻ thông minh dịu dàng, sự giàu có hay thương hại…Những thứ đó có thể níu kéo một thân xác, một trí óc…nhưng không thể níu kéo một trái tim.
Trái tim vốn là một tạo vật mong manh và thiếu kiên định. Vì vậy, hãy tin vào điều thiện, lòng tốt, vào nhân cách và năng lực…nhưng đừng tin vào sự bất biến của nhận thức và tình cảm nơi con người. Hãy tin là mình được yêu trong khoảnh khắc này, nhưng đừng chắc rằng mình sẽ được yêu mãi mãi. Nếu chịu chừa chỗ cho sự đổi thay, ta sẽ tránh được không ít tổn thương sâu sắc.
Tôi không cho niềm tin là món quà vô giá mà ta dành cho người khác. Bởi đôi khi, sự tin tưởng hoá ra là một việc rất… đơn phương và vô trách nhiệm. Nó có nghĩa bắt người kia vào rọ, không tính đến khả năng thay đổi của trái tim con người. Tin tưởng là trút gánh nặng sang vai người khác, bất kể người ta có chịu nhận nó hay không. Việc nhận định hay quyết định vấn đề không còn dựa vào sự thận trọng, tỉnh táo, sáng suốt hay sự nhạy cảm, bao dung của ta mà hoàn toàn giao phó cho người khác. Và nếu khi họ thay đổi, ta thường nhân danh sự tin tưởng tuyệt đối mà mình đã tự nguyện gửi gắm để cho phép mình cái quyền được ghép tội họ.
Nhưng, bất cứ ai cũng có thể có lúc đổi thay.
Sự thay đổi của người khác, nhất là ở người ta vô cùng yêu quý, chắc chắn khiến ta tổn thương.
Nhưng hãy nhớ rằng người quân tử khi đã hết tình cảm thì thường tỏ ra lạnh nhạt. Như ẩn sĩ Urabe Kenkô trong tập Đồ Nhiên Thảo đã viết: “Khi người sáng chiều hết sức thân quen, không có gì ngăn cách bỗng một hôm lại làm mặt lạ và có cử chỉ khác thường, chắc hẳn sẽ có kẻ bảo: “Sao xưa thế kia mà bây giờ lại thế khác?” Theo ta, thái độ lạnh lùng đó chứng tỏ người ấy hết sức đàng hoàng và thành thật.”
Cuối cùng đó mới chính là cốt lõi của tình yêu, tình bạn và những mối quan hệ thân sơ khác. Sự thành thật, chứ không phải là lời hứa vĩnh viễn thủy chung. Bạn có thể yêu hay ghét. Thích hay không còn thích nữa. Chỉ cần thành thật, bạn sẽ luôn luôn thanh thản.
Tôi đọc lại lần nữa bài thơ ngắn ngủi trên tờ thư cũ, và cảm nhận một cách rõ rệt vẻ trách móc đắng cay dịu dàng rất đỗi con gái. Nhưng ít nhất cô gái trong bài thơ kia cũng biết rằng người yêu cô đã rất thành thật, khi không hứa một điều mà anh không tin chắc. Cô cũng biết trái tim con người là một tạo vật hoàn toàn tự do, và một khoảnh khắc đắm say hạnh phúc không hề là lời hứa hẹn vĩnh cửu.
Cô bạn yêu quý của tôi chắc cũng nhận ra điều đó, nên đã viết thêm một dòng chữ xinh xinh vào cuối trang thư, một dòng ngắn mà tôi không bao giờ quên được:
“Hãy nói yêu thôi, đừng nói yêu mãi mãi”.
PHẠM LỮ ÂN (2! 15-02-2009)
Thứ Năm, 26 tháng 3, 2009
Quán cafe hand-made
Ghé hiệu bán các dụng cụ đan, móc thêu lần 1: tha về nhà cái mẫu thêu punch needle - hết mấy tuần. Hội chợ An Giang mở mắt không lên nhưng cũng ráng làm.
Ghé hiệu lần 2: tha về mấy mẫu với ảo tưởng kịp hoàn thành cho sinh nhật của một số người...
Cái lúc cắm cúi thêu, đến đau cả cổ, mắt mờ... lờ đờ... Đột nhiên lóe sáng cái ý tưởng có một quán cafe dành cho những người nghiện cái thú vui lành mạnh, tao nhã này. Đó là nơi
Trưng bày dụng cụ thêu, đan, móc thiệt đẹp là đẹp (ví như có thể ngắm mấy cuộn chỉ, cuộn len tròn ủm, nhiều màu sắc...)
Các góc cầu thang, bức tường của quán sẽ có mặt các tác phẩm của khách ruột (ruột thôi nha :)
Một góc để có thể thư giãn, thêu thùa, đan móc... và 8 dưới dàn hoa lá xanh mướt
Chặp chặp ly nước hoa quả thiệt thơm... thiệt ngon...
Đã quá!!!
Mà bao giờ mới có cái quán đó ta???
Ghé hiệu lần 2: tha về mấy mẫu với ảo tưởng kịp hoàn thành cho sinh nhật của một số người...
Cái lúc cắm cúi thêu, đến đau cả cổ, mắt mờ... lờ đờ... Đột nhiên lóe sáng cái ý tưởng có một quán cafe dành cho những người nghiện cái thú vui lành mạnh, tao nhã này. Đó là nơi
Trưng bày dụng cụ thêu, đan, móc thiệt đẹp là đẹp (ví như có thể ngắm mấy cuộn chỉ, cuộn len tròn ủm, nhiều màu sắc...)
Các góc cầu thang, bức tường của quán sẽ có mặt các tác phẩm của khách ruột (ruột thôi nha :)
Một góc để có thể thư giãn, thêu thùa, đan móc... và 8 dưới dàn hoa lá xanh mướt
Chặp chặp ly nước hoa quả thiệt thơm... thiệt ngon...
Đã quá!!!
Mà bao giờ mới có cái quán đó ta???
Thứ Ba, 24 tháng 3, 2009
Nhảm nhỉ
Email đúng 14.2, tin nhắn. Xóa. Chẳng muốn đọc thêm những điều mà bây giờ không còn ý nghĩa gì với mình...
chìa khóa

Bắt đầu là bạn Bung mập. Bạn cho mình cái móc khóa mới - biểu tượng của Disney. Mình hí hửng tháo tháo, lắp lắp cái mớ chìa khóa vào. Phát hiện một chìa. Lâu rồi không còn nhớ đến nó. Cái chìa mở cửa vào nhà anh.
Trước - ngỡ cái chìa ấy mở cửa vào thiên đường (sến rện nhưng hồi đó nghĩ vậy thiệt)
Vậy mà bây giờ nhìn nó. Nó chỉ là cái chìa khóa. Vết tích còn lại của một chuyện tình
Haizzz
Trước - ngỡ cái chìa ấy mở cửa vào thiên đường (sến rện nhưng hồi đó nghĩ vậy thiệt)
Vậy mà bây giờ nhìn nó. Nó chỉ là cái chìa khóa. Vết tích còn lại của một chuyện tình
Haizzz
Chủ Nhật, 22 tháng 2, 2009
chủ nhật lười
Chủ nhật thiệt là mát (trong những ngày nắng gắt) và thơm (mùi thịt kho tiêu của mẹ)
Lười biếng trên giường mà tận hưởng cái cảm giác đựơc lười
hàng xóm cãi nhau, toàn là mớ lộn xộn của ngôn từ
tự nhiên nghiệm ra
khi người ta giận nhau người ta cố sức làm đối phương tổn thương bằng những lời lẽ cay độc nhất
người ta moi móc những khiếm khuyết của nhau, kể cả khiếm khuyết hình thể...uhm
rồi người ta kể công với nhau để chứng minh cái lòng tốt mà người ta đã cho nhau trứơc đây
hình như người ta tiếc cái sự tốt đó đã lỡ trao cho kẻ không ra gì
và cái kẻ không ra gì thì chỉ thấy được khi giận nhau
Lười biếng trên giường mà tận hưởng cái cảm giác đựơc lười
hàng xóm cãi nhau, toàn là mớ lộn xộn của ngôn từ
tự nhiên nghiệm ra
khi người ta giận nhau người ta cố sức làm đối phương tổn thương bằng những lời lẽ cay độc nhất
người ta moi móc những khiếm khuyết của nhau, kể cả khiếm khuyết hình thể...uhm
rồi người ta kể công với nhau để chứng minh cái lòng tốt mà người ta đã cho nhau trứơc đây
hình như người ta tiếc cái sự tốt đó đã lỡ trao cho kẻ không ra gì
và cái kẻ không ra gì thì chỉ thấy được khi giận nhau
Thứ Tư, 31 tháng 12, 2008
Thứ Ba, 9 tháng 12, 2008
TẶNG BẠN VỪA LÀM CHA

Bố yêu con vừa đủ để nhớ con khi bố vừa đi xa, để phone cho con khi bố đến miền đất lạ, để dành con là người cuối cùng bố chào, vì khi đó bố được ôm con lâu nhất.
Bố yêu con vừa đủ để làm mọi điều nhỏ nhặt, và cũng vừa đủ để leo mãi con dốc dài của cuộc đời.
Bố yêu con vừa đủ để sống tốt cho con và mong mình sống ít lại để con sống nhiều hơn, luôn tìm tòi điều hay nghĩa đẹp trong cuộc sống, để gom góp làm hành trang giá trị cho con vào đời.
Bố yêu con, vừa đủ để mỗi khi con đi toilet công cộng, bố luôn là người kín đáo đưa vào tay con tờ giấy, đi theo con đến cửa, đứng ngoài chờ con, thỉnh thoảng gọi vọng vào, để con yên tâm, con luôn có bố. Cuộc sống vốn dĩ quá nhiều những kẻ tà ma quỷ quái, không cần quốc tịch, không cần tuổi tác, không màng học vấn... bố sợ nhỡ có điều gì xảy ra – dù là bé nhất – sẽ làm tổn thương tâm lý suốt đời con.
Bố yêu con, vừa đủ để tạo thành thói quen đưa mắt nhìn qua con mỗi mười phút, để yên tâm rằng con vẫn còn đó, vui tươi, hạnh phúc, an toàn, mạnh khoẻ, hoà đồng, bình an.
Bố yêu con, vừa đủ để gọi “cục cưng” mà không cần lý do, không cần nhờ vả sai bảo, không cần khuyên nhủ can gián, không cần bất cứ điều kiện gì, chỉ thích gọi tên con, kèm theo hai chữ “cục cưng”.
Bố yêu con, vừa đủ để đặt con ngồi im trên yên xe, quấn áo mưa kín kẽ, bố đi bộ bì bõm trong mưa trong nước ngập, để chân con không lấm nước đen, để con cười khoe răng sún mỗi khi bố gọi con là công chúa.
Bố yêu con, vừa đủ để bối rối mỗi khi con ngân ngấn nước mắt, vừa đủ để bồn chồn mỗi khi con buồn buồn ít nói, vừa đủ để lo lắng mỗi khi con nóng sốt, vừa đủ để sợ hãi mỗi khi con đi chơi về muộn.
Bố yêu con, vừa đủ để đắp chăn cho con hàng đêm, ngồi chơi với con hàng giờ, những trò chơi bố không có chút kiến thức, bố nào có biết gì về Barbie, Teddy, đồ hàng, may vá thêu thùa...
Bố yêu con, vừa đủ để gởi cho con post card với dòng chữ ghi vội, mà không cần phải đi xa, không cần phải có lý do để gởi, chỉ là một buổi chiều lang thang nhà sách, bỗng nhiên nhớ con, gởi con một tấm thiệp, hai ngày sau thiệp đến, lại chính ta nhận, mang để dưới gối con.
Bố yêu con, vừa đủ để cố gắng sắp xếp những ngón tay thô kệch vụng về làm thủ công cắt dán, vì con muốn có hình ảnh Hannah Montana.
Bố yêu con, vừa đủ để cười mỉm một mình, vì đang rất nhớ con.
Bố yêu con vừa đủ để làm mọi điều nhỏ nhặt, và cũng vừa đủ để leo mãi con dốc dài của cuộc đời.
Bố yêu con vừa đủ để sống tốt cho con và mong mình sống ít lại để con sống nhiều hơn, luôn tìm tòi điều hay nghĩa đẹp trong cuộc sống, để gom góp làm hành trang giá trị cho con vào đời.
Bố yêu con, vừa đủ để mỗi khi con đi toilet công cộng, bố luôn là người kín đáo đưa vào tay con tờ giấy, đi theo con đến cửa, đứng ngoài chờ con, thỉnh thoảng gọi vọng vào, để con yên tâm, con luôn có bố. Cuộc sống vốn dĩ quá nhiều những kẻ tà ma quỷ quái, không cần quốc tịch, không cần tuổi tác, không màng học vấn... bố sợ nhỡ có điều gì xảy ra – dù là bé nhất – sẽ làm tổn thương tâm lý suốt đời con.
Bố yêu con, vừa đủ để tạo thành thói quen đưa mắt nhìn qua con mỗi mười phút, để yên tâm rằng con vẫn còn đó, vui tươi, hạnh phúc, an toàn, mạnh khoẻ, hoà đồng, bình an.
Bố yêu con, vừa đủ để gọi “cục cưng” mà không cần lý do, không cần nhờ vả sai bảo, không cần khuyên nhủ can gián, không cần bất cứ điều kiện gì, chỉ thích gọi tên con, kèm theo hai chữ “cục cưng”.
Bố yêu con, vừa đủ để đặt con ngồi im trên yên xe, quấn áo mưa kín kẽ, bố đi bộ bì bõm trong mưa trong nước ngập, để chân con không lấm nước đen, để con cười khoe răng sún mỗi khi bố gọi con là công chúa.
Bố yêu con, vừa đủ để bối rối mỗi khi con ngân ngấn nước mắt, vừa đủ để bồn chồn mỗi khi con buồn buồn ít nói, vừa đủ để lo lắng mỗi khi con nóng sốt, vừa đủ để sợ hãi mỗi khi con đi chơi về muộn.
Bố yêu con, vừa đủ để đắp chăn cho con hàng đêm, ngồi chơi với con hàng giờ, những trò chơi bố không có chút kiến thức, bố nào có biết gì về Barbie, Teddy, đồ hàng, may vá thêu thùa...
Bố yêu con, vừa đủ để gởi cho con post card với dòng chữ ghi vội, mà không cần phải đi xa, không cần phải có lý do để gởi, chỉ là một buổi chiều lang thang nhà sách, bỗng nhiên nhớ con, gởi con một tấm thiệp, hai ngày sau thiệp đến, lại chính ta nhận, mang để dưới gối con.
Bố yêu con, vừa đủ để cố gắng sắp xếp những ngón tay thô kệch vụng về làm thủ công cắt dán, vì con muốn có hình ảnh Hannah Montana.
Bố yêu con, vừa đủ để cười mỉm một mình, vì đang rất nhớ con.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)