Mình là người ngớ ngẩn nhất vì không thích sinh nhật (không nên giải thích lý do vì nghe sẽ còn ngớ ngẩn hơn)
Sinh nhật không có dòng tin nhắn chúc mừng nào qua điện thoại (màn hình chỉ hiển thị những sọc ngang nhiều màu thay vì những dòng chữ chúc mừng - nó cũng đến tuổi rồi)
Sinh nhật không ở cạnh người thân
Sinh nhật không có hoa, không có bánh, không có quà
Đại loại là ... những thứ bình thường của 1 ngày sinh nhật.
Thay vào đó là 100 cái miêng xinh xinh của những cô - cậu bé gào ầm ĩ "Chúc mừng sinh nhật cô Minh" (trại sinh của trại hè Đại sứ hàng Việt tí hon đấy)
Thay vào đó là lời hứa phụ đạo fashion của 1 người nổi tiếng - họa sĩ, nhà thiết kế Sĩ Hoàng (hehe, mình lời đấy chứ)
Ôm 1 người mà không phải bạn trai bí mật nhé)
Mặc cho gió lạnh, mưa ẩm của Đà Lạt, mình lại thấy ấm áp, bình yên khi nghe em nhỏ thỏ thẻ "Mong cho mọi điều ước của mọi người sẽ trở thành hiện thực" bên cây Ước nguyện trên đồi Mộng mơ
Mọi thứ không như dự định
Đúng là không có gì như mình định
Cuộc sống bất ngờ nên mới tuyệt vời mà
Ai bảo 32 tuổi không được mộng mơ nhỉ???
Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011
Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011
Khai phím đầu năm
Trải qua tuổi 30 mà mình nghĩ là tuổi đẹp của một người phụ nữ, vừa chín thơm của trái cay và mặn như vị của dĩa muối ớt (haha, thiệt là ẩm thực hết sức).
Nhìn lại tuổi 30 vừa qua, hạnh phúc - vui vẻ - đam mê - hối tiếc - nhớ
Hạnh phúc - đến giờ cả nhà mình vẫn đầy đủ mọi người, năm nào cũng ngồi lại quanh bàn ăn để nhìn thấy nhau.
Vui vẻ - dù lịch công tác và làm việc ken dày nhưng cũng cố tìm được thời gian xem phim Hàn Quốc cùng mẹ, cười thoải mái
Đam mê - một năm làm việc hăng say, vượt chướng ngại, trục trặc và cả những đàm tiếu, lại thấy mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Hối tiếc - đón nhận tình cảm của mọi người cởi mở hơn - lẽ ra phải là như thế
Nhớ - đi chợ hoa mới nhớ lần cuối cùng đi chợ hoa Tao Đàn là lâu lắm rồi, tưởng chừng như xa thiệt xa mà lại nhớ tất cả, những lọ thủy tiên thiệt đẹp, như tình cảm tinh khiết bạn dành cho mình...mong bạn đã hạnh phúc bên gia đình.
Chào mừng người phụ nữ 31
Nhìn lại tuổi 30 vừa qua, hạnh phúc - vui vẻ - đam mê - hối tiếc - nhớ
Hạnh phúc - đến giờ cả nhà mình vẫn đầy đủ mọi người, năm nào cũng ngồi lại quanh bàn ăn để nhìn thấy nhau.
Vui vẻ - dù lịch công tác và làm việc ken dày nhưng cũng cố tìm được thời gian xem phim Hàn Quốc cùng mẹ, cười thoải mái
Đam mê - một năm làm việc hăng say, vượt chướng ngại, trục trặc và cả những đàm tiếu, lại thấy mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Hối tiếc - đón nhận tình cảm của mọi người cởi mở hơn - lẽ ra phải là như thế
Nhớ - đi chợ hoa mới nhớ lần cuối cùng đi chợ hoa Tao Đàn là lâu lắm rồi, tưởng chừng như xa thiệt xa mà lại nhớ tất cả, những lọ thủy tiên thiệt đẹp, như tình cảm tinh khiết bạn dành cho mình...mong bạn đã hạnh phúc bên gia đình.
Chào mừng người phụ nữ 31
Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011
Anh có yêu em không?
Có thể nếu mình hỏi câu ấy, cuộc sống sẽ dẫn mình tới với người đàn ông khác, hạnh phúc khác. Bởi làm sao biết người ta yêu đã giải mã những thông điệp của ta ra sao. Thế nhưng, ở một thời điểm nào đó ngoảnh lại, mới thấy, nói “Em yêu anh!” hạnh phúc chừng nào. Và còn hạnh phúc chừng nào vào khoảnh khắc ta nói yêu mà ta không cần người ta yêu phải đáp lại, dù chỉ bằng một câu trả lời.
Bởi vì thực tế, cũng đã có rất nhiều lần, mình đứng trước một người mình yêu, và nuốt câu “Em yêu anh” vào tận trong đáy sâu trái tim.
Bởi vì thực tế, cũng đã có rất nhiều lần, mình đứng trước một người mình yêu, và nuốt câu “Em yêu anh” vào tận trong đáy sâu trái tim.
Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010
Ba và con gái

Con yêu dấu,
“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ con gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù con thấy tâm hốn mình trống trải
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…
Ba Không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là câu Ba chẳng muốn nghe
Đứng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu
Ba yêu dấu,
Con hứa...
Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con
Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin
Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con
Một người bình thường có những tật xấu con con
Đế có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên.
Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức cười
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua.
Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con Gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.
Một người bình thường đủ để nhấc con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế.
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.
Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời....
Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh...
“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói
Người ta cười, cho lời Con sương khói
Nhưng đó là lời hứa... của Con gái.
Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010
Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010
Ngày bình yên khác
5h45
- Dậy đi anh, chở con đi học kìa
- Uhm (quay lưng lại)
- Mun, Mướp dậy chuẩn bị đi học kìa con
- Dạ..ạ...
- d...à...ạ...
6h00
- Dậy đi anh, em chuẩn bị đồ ăn sáng rồi (gọi dự phòng vì làm sao trong 15 phút mà chuẩn bị kịp đồ ăn)
- Hai đứa dậy chưa nè, hay là để mẹ lấy roi phết đít?
- Anh mà không dậy thì có 2 đứa sẽ trễ học
(màn độc thoại)
6h10
- Cả 3 có dậy không đây? (gọi vọng từ dưới bếp lên)
(tiếp tục độc thoại)
6h30
- Nhanh nhanh con, trễ học bây giờ, bố con mình mà không lẹ là mẹ cho ăn đòn đấy (mẹ đúng là đại bàng- cái này mình tự biết)
7h00: đến sở làm, nhấm nháp ly coffee trước khi nghiên cứu hồ sơ khởi kiện của khách
12h00: hẹn với Yến xù, Quyên ăn trưa
13h30: quay lại văn phòng để gặp khách hàng
17h00: phóng xe qua trường rước Mướp. Mun giao cho bố.
18h30:
- Anh ơi, cơm xong rồi nhé
- Mun, Mướp rửa tay vào ăn cơm đi con
"Háha, lần này con cho bố biết tay, dám xông vào thành lũy của con hả"
xịt mũi, có vẻ bực bực - "à há, Nu-ba-ga-di" (trong Thỏ và sói)
Chẳng ai thèm nghe mẹ gọi
18h45:
- Này, cha con có ngừng để ăn cơm không đây, hay lại phải roi nhỉ?!
- Chết, mình ngừng chiến nhé, không thì tướng quân bên kia mà nổi giận thì tanh bành hết (xì xào thỏa thuận...)
19h00:
- Con xem Disney chanel nha
- Ba đang xem thời sự mà, con đợi chút đi, hay lên phòng trên mà xem
- Con hổng chịu, sắp có siêu nhân mà
(lào xào gì đó, lại tị nạnh nhau rồi)
- Cha con gì mà có chuyện xem cũng không xong (lên tiếng để dàn xếp)
Im lặng..., tiếng tivi, tiếng bàn phím trên tay mình lóc cóc
- XUNG PHO..ONG...!!!
Không kịp phản ứng, mẹ đã bị bố ôm chặt, Mun, Mướp lăn vào chọt lét mẹ.
hahah, không chịu nổi nữa, "Buông mẹ r..a...aaaa.." "Quân địch đã đầu hàng, quân ta toàn thắng"
Hờ...ờ..hờ..ờ (thở hổn hển)
- Thôi, các con đi học bài đi
- Chơi nữa đi mẹ, ngày mai con ít bài lắm
- Không, phải học xong đã
- 5 phút nữa thôi
- Kh..ông...Không
- Dạ (nói nhỏ xíu, mặt ỉu xìu)
Có người nháy mắt sau lưng "xong rồi chơi"
22h30
Mướp: mẹ đọc truyện đi!!!
Jack và cây đậu thần nhé - Chân Mướp gác trên gối ôm,khò..khò...
Mun, xoãi người, ụp trên mặt quyển "Nicolas và kỳ nghỉ hè", khò...khò...
(cũng may là lúc nãy vừa ăn xong là đã bắt các cu cậu đánh răng rồi)
23h30
- Anh đi đánh răng đi
- Tớ đánh rồi mà (lớn giọng - khẳng định)
- Đừng ăn gian
- Tớ nhớ đã đánh rồi mà (giọng hơi yếu)
- Chưa
- Thì tớ quên (giọng nhỏ hẳn)
Mẹ đúng là đại bàng...
Hết một ngày bình yên ./.
...ngày của 10 năm tới
Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010
Trên tay có đá
Nguyễn Ngọc Tư
Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy.
Lần đầu tới chơi thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nảy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà. Tại thằng cha đó lấy tiền công mắc quá, mới chạng vạng mà tính giá gấp đôi lúc ban ngày, bạn ngoay cái miệng phân trần. Thầy lại cười, mấy chục ngàn đó cũng còn rẻ, vì chở con là chở theo một đống đá, nặng lắm chớ đâu phải chơi.
Giọng thầy không có chút cà rỡn nào, làm bạn ngờ ngợ ngờ ngợ ngờ ngợ miết. Không nén được, bạn xòe tay ra coi, và thật kỳ lạ, bạn thấy trên tay mình thiệt tình là có đá. Thiệt tình là bạn đang lăm le chực hờ ném vào người khác, giống hệt cái cách người đời hăng hái ném nhau.
Bạn về nhà rồi chuyện mấy cục đá cũng lẻo đẻo theo về, đeo bám dai dẳng. Đôi khi bạn bĩu môi lườm nguýt ai đó, mắng xiên chửi xéo ai đó… mà thấy rõ ràng là mình vừa ném đá vào người ta. Đôi khi viết một đoạn chữ mà thấy lổn nhổn nặng nề như đá. Đôi khi chỉ nói nửa câu mà thấy người nọ rúm ró vì đau. Ném đi rồi thấy sướng phút đó hể hả phút đó nhưng dường như người không nhẹ bớt, vì cục đá thiên hạ ném trả bạn nhặt lấy mang theo bên mình, rình chờ cơ hội chọi lại.
Những hòn đá đó không bao giờ rơi xuống đất, bởi không người này cất thì người kia cũng cầm. Vì nó mà mình đau nhưng người ta vẫn giữ gìn để tiếp tục làm đau người khác, hòn đá được ném đi ném lại trong một hành trình sát thương không ngơi nghỉ . Sách nói vậy. Sau này, bạn nghiền ngẫm sách Thiền các loại, bạn nghiên cứu kinh Phật kinh Thánh kinh Coran… Bạn cố không lẫn lộn giữa chê bai và lăng mạ, giữa phê bình và đạp đổ, giữa dèm pha và hạ nhục… để nếu có ném đi thì chỉ là những hòn đá con con. Thấy chưa ăn thua, bạn hay lên núi nói chuyện với ông thầy học cách làm sao bỏ đá khỏi tay. Ông thầy cười nói phải có cách nào thì ta đâu có bỏ chạy lên đây, ở một chỗ chỉ có mây và vài nhà hàng xóm. Ít người lại qua, ít va chạm ít thị phi thì đỡ phải ném đá nhau…
Nhưng bạn ở một chỗ nào? Chỗ mà sáng sớm dừng ở đèn đỏ có kẻ chạy xe lấn đường xước cả tay bạn. Chỗ mà sáng sớm phát hiện ra chị kia thản nhiên cân thiếu. Chỗ mà sáng sớm anh cảnh sát giao thông ngoắc bạn lại kiếm tiền lót tay. Chỗ mà sáng sớm mở trang báo thấy bao nhiêu chuyện nát lòng: người giàu thả chó cắn chết người nghèo, mẹ ngược đãi con, chồng giày vò vợ… Chưa hết, biển thông tin đưa bạn tới gần những sự thật, ở đâu đó người ta đào bới tận diệt thiên nhiên. Ở đâu đó có những đứa trẻ bị đẩy ra đường phơi mưa nắng kiếm tiền khi vẫn còn ẳm ngửa. Ở đâu đó có những người phụ nữ bị bán mua rẻ mạt…
Bạn nghe lửa bốc lên đầu, giận đầy ứ họng. Căm. Uất. Ngột ngạt. Nghe đá ở đâu bỗng chất oằn cả người, kẻ thủ ác mà đứng trước mặt bạn dám ném cho họ chết lắm. Nhưng đó là "ở đâu đó…", giờ chuyện xảy ra ngay ở quê hương bạn, cách chỗ bạn chỉ hai mươi cây số. Nghe đâu, coi bản tin thấy hai vợ chồng trẻ người mà tàn ác man rợ, nhục hình tra tấn thằng nhỏ làm công mà tỉnh bơ như thở như ăn, có một bà già quê đập bể ti vi rồi xách dầm xuống xuồng bơi đi "đi đánh hai đứa ác ôn đó coi tụi nó biết đau không?".
Như thể hết cách rồi, đá phải được đáp trả bằng đá. Bạn giận mình sao không được như bà già đó. Những cuốn sách về nghệ thuật buông bỏ, hạn chế sân hận trải rộng tình thương… đã trở nên vô nghĩa.
Không thể buông bỏ ở cái thời thế này. Đến cha mẹ mà tàn tệ với con, không phải loạn thì là cái gì. Ông thầy trên núi gọi điện thoại xuống, nói ông coi ti vi rồi. Lặng đi giây lát, ông nói, "ta thấy sợ…". Ông thầy sợ vì tôn giáo mà ông đeo đuổi làm sao cứu rỗi được người đã đánh mất chất người. Còn bạn sợ vì luật pháp làm sao cải tạo thay đổi được người đã không phải là người nữa. Sách nói không có gì là rác hết, bạn đã từng tin vậy, nhưng giờ chê sách xạo, thiệt tình.
Nông nổi này biết đâu nảy sinh từ những cú ném đá lặt vặt nhỏ nhít mà người ta không nhận ra. Cho đến một ngày…
Mình mới bỏ cục đá trên tay xuống
Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy.
Lần đầu tới chơi thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nảy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà. Tại thằng cha đó lấy tiền công mắc quá, mới chạng vạng mà tính giá gấp đôi lúc ban ngày, bạn ngoay cái miệng phân trần. Thầy lại cười, mấy chục ngàn đó cũng còn rẻ, vì chở con là chở theo một đống đá, nặng lắm chớ đâu phải chơi.
Giọng thầy không có chút cà rỡn nào, làm bạn ngờ ngợ ngờ ngợ ngờ ngợ miết. Không nén được, bạn xòe tay ra coi, và thật kỳ lạ, bạn thấy trên tay mình thiệt tình là có đá. Thiệt tình là bạn đang lăm le chực hờ ném vào người khác, giống hệt cái cách người đời hăng hái ném nhau.
Bạn về nhà rồi chuyện mấy cục đá cũng lẻo đẻo theo về, đeo bám dai dẳng. Đôi khi bạn bĩu môi lườm nguýt ai đó, mắng xiên chửi xéo ai đó… mà thấy rõ ràng là mình vừa ném đá vào người ta. Đôi khi viết một đoạn chữ mà thấy lổn nhổn nặng nề như đá. Đôi khi chỉ nói nửa câu mà thấy người nọ rúm ró vì đau. Ném đi rồi thấy sướng phút đó hể hả phút đó nhưng dường như người không nhẹ bớt, vì cục đá thiên hạ ném trả bạn nhặt lấy mang theo bên mình, rình chờ cơ hội chọi lại.
Những hòn đá đó không bao giờ rơi xuống đất, bởi không người này cất thì người kia cũng cầm. Vì nó mà mình đau nhưng người ta vẫn giữ gìn để tiếp tục làm đau người khác, hòn đá được ném đi ném lại trong một hành trình sát thương không ngơi nghỉ . Sách nói vậy. Sau này, bạn nghiền ngẫm sách Thiền các loại, bạn nghiên cứu kinh Phật kinh Thánh kinh Coran… Bạn cố không lẫn lộn giữa chê bai và lăng mạ, giữa phê bình và đạp đổ, giữa dèm pha và hạ nhục… để nếu có ném đi thì chỉ là những hòn đá con con. Thấy chưa ăn thua, bạn hay lên núi nói chuyện với ông thầy học cách làm sao bỏ đá khỏi tay. Ông thầy cười nói phải có cách nào thì ta đâu có bỏ chạy lên đây, ở một chỗ chỉ có mây và vài nhà hàng xóm. Ít người lại qua, ít va chạm ít thị phi thì đỡ phải ném đá nhau…
Nhưng bạn ở một chỗ nào? Chỗ mà sáng sớm dừng ở đèn đỏ có kẻ chạy xe lấn đường xước cả tay bạn. Chỗ mà sáng sớm phát hiện ra chị kia thản nhiên cân thiếu. Chỗ mà sáng sớm anh cảnh sát giao thông ngoắc bạn lại kiếm tiền lót tay. Chỗ mà sáng sớm mở trang báo thấy bao nhiêu chuyện nát lòng: người giàu thả chó cắn chết người nghèo, mẹ ngược đãi con, chồng giày vò vợ… Chưa hết, biển thông tin đưa bạn tới gần những sự thật, ở đâu đó người ta đào bới tận diệt thiên nhiên. Ở đâu đó có những đứa trẻ bị đẩy ra đường phơi mưa nắng kiếm tiền khi vẫn còn ẳm ngửa. Ở đâu đó có những người phụ nữ bị bán mua rẻ mạt…
Bạn nghe lửa bốc lên đầu, giận đầy ứ họng. Căm. Uất. Ngột ngạt. Nghe đá ở đâu bỗng chất oằn cả người, kẻ thủ ác mà đứng trước mặt bạn dám ném cho họ chết lắm. Nhưng đó là "ở đâu đó…", giờ chuyện xảy ra ngay ở quê hương bạn, cách chỗ bạn chỉ hai mươi cây số. Nghe đâu, coi bản tin thấy hai vợ chồng trẻ người mà tàn ác man rợ, nhục hình tra tấn thằng nhỏ làm công mà tỉnh bơ như thở như ăn, có một bà già quê đập bể ti vi rồi xách dầm xuống xuồng bơi đi "đi đánh hai đứa ác ôn đó coi tụi nó biết đau không?".
Như thể hết cách rồi, đá phải được đáp trả bằng đá. Bạn giận mình sao không được như bà già đó. Những cuốn sách về nghệ thuật buông bỏ, hạn chế sân hận trải rộng tình thương… đã trở nên vô nghĩa.
Không thể buông bỏ ở cái thời thế này. Đến cha mẹ mà tàn tệ với con, không phải loạn thì là cái gì. Ông thầy trên núi gọi điện thoại xuống, nói ông coi ti vi rồi. Lặng đi giây lát, ông nói, "ta thấy sợ…". Ông thầy sợ vì tôn giáo mà ông đeo đuổi làm sao cứu rỗi được người đã đánh mất chất người. Còn bạn sợ vì luật pháp làm sao cải tạo thay đổi được người đã không phải là người nữa. Sách nói không có gì là rác hết, bạn đã từng tin vậy, nhưng giờ chê sách xạo, thiệt tình.
Nông nổi này biết đâu nảy sinh từ những cú ném đá lặt vặt nhỏ nhít mà người ta không nhận ra. Cho đến một ngày…
Mình mới bỏ cục đá trên tay xuống
Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010
Nhà có 4 cái chén
Đúng ra phải nói là 4 cái bát.
Hiển nhiên là vì nhà mình có 4 người mà.
Chẳng hiểu bố nghĩ gì khi mua về 4 cái chén khác nhau, không cùng bộ. Bé Mai ré lên là nó xí cái chén có hoa văn màu hồng, phân chia những cái còn lại cho mọi người. Bàn ăn có 4 cái chén khác kiểu, nhìn buồn cười.
Tuy nhiên cái sự buồn cười này cũng có lợi, hễ ai trong nhà chưa ăn cơm là biết ngay. Bố bệnh, nhạt miệng chán cơm, chén chú tễu nằm đìu hiu. Bé Mai đi làm, vội quá, chén màu hồng nằm trơ trơ. Cái chén màu xanh (màu ưa thích của mình) thường xuyên nằm lỏng khỏng vì những buổi công tác đột xuất, những buổi làm việc muộn hay những cuộc vui bất tận nào đó. Để lại một cái chén ít được dùng.
Dù không cùng bộ, nhưng vẫn là một nhà
Hiển nhiên là vì nhà mình có 4 người mà.
Chẳng hiểu bố nghĩ gì khi mua về 4 cái chén khác nhau, không cùng bộ. Bé Mai ré lên là nó xí cái chén có hoa văn màu hồng, phân chia những cái còn lại cho mọi người. Bàn ăn có 4 cái chén khác kiểu, nhìn buồn cười.
Tuy nhiên cái sự buồn cười này cũng có lợi, hễ ai trong nhà chưa ăn cơm là biết ngay. Bố bệnh, nhạt miệng chán cơm, chén chú tễu nằm đìu hiu. Bé Mai đi làm, vội quá, chén màu hồng nằm trơ trơ. Cái chén màu xanh (màu ưa thích của mình) thường xuyên nằm lỏng khỏng vì những buổi công tác đột xuất, những buổi làm việc muộn hay những cuộc vui bất tận nào đó. Để lại một cái chén ít được dùng.
Dù không cùng bộ, nhưng vẫn là một nhà
Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010
Thánh lễ
Trước giờ mình vẫn là "con chiên ghẻ" vì đi nhà thờ mỗi năm 2 lần: Phục sinh và Giáng sinh (thậm chí có năm chỉ đi Giáng sinh).
Không hiểu lý do mình thích đi nhà thờ. Chỉ nhớ láng máng khung cảnh mờ mờ, mùi cỏ, mùi sương sớm, tiếng chuông vang vang của những buổi lễ lúc 5 giờ sáng mà ông ngoại dắt đi khi còn bé. Nhớ cái cảm giác ngước nhìn Chúa, nhìn Đức Mẹ ở trên cao thiệt cao kia, bàn tay nhỏ chắp lại, cúi đầu đọc kinh như con vẹt (thỉnh thoảng ngủ gục trong lúc cha giảng). Khi các khung cửa kính nhiều màu hình hoa văn hoặc các thánh, chuyển từ đen ngòm sang nhờ nhờ rồi rõ và sáng dần thì buổi lễ cũng kết thúc. Làm dấu và bước khỏi nhà thờ với khung cảnh bừng sáng đón mình... thiệt khó tả.
Trong toàn bộ thánh lễ, mình thích nhất đoạn mọi người cầu bình an cho nhau. Thiệt là hay vì cái sự chúc này. Không cần biết đó có phải ông hàng xóm đáng ghét hay bà láng giềng hay tọc mạch chuyện nhà mình không, không quan tâm có ai quen ai không. Chỉ biết lòng mình đang chúc họ bình an và tin mãnh liệt rằng họ cũng đang nghĩ như mình (chẳng có Chúa trời hay Phật tổ nào lại đi chứng cho lòng tà tâm cả nên ai cũng thành tâm là cái chắc).
Lần này đi thánh lễ chủ nhật, tuần thứ 3 mùa phục sinh, thấy bản thân mình kỳ quặc. Lần đầu nghe ca đoàn hát thật chăm chú. Lần đầu nghe lời cha giảng mà phải suy ngẫm. Không phải đi lễ lần đầu mà trong tâm tưởng lại có những điều như mới lần đầu.
Thích luôn câu
"Chúc các anh chị ra về bình an"
Không hiểu lý do mình thích đi nhà thờ. Chỉ nhớ láng máng khung cảnh mờ mờ, mùi cỏ, mùi sương sớm, tiếng chuông vang vang của những buổi lễ lúc 5 giờ sáng mà ông ngoại dắt đi khi còn bé. Nhớ cái cảm giác ngước nhìn Chúa, nhìn Đức Mẹ ở trên cao thiệt cao kia, bàn tay nhỏ chắp lại, cúi đầu đọc kinh như con vẹt (thỉnh thoảng ngủ gục trong lúc cha giảng). Khi các khung cửa kính nhiều màu hình hoa văn hoặc các thánh, chuyển từ đen ngòm sang nhờ nhờ rồi rõ và sáng dần thì buổi lễ cũng kết thúc. Làm dấu và bước khỏi nhà thờ với khung cảnh bừng sáng đón mình... thiệt khó tả.
Trong toàn bộ thánh lễ, mình thích nhất đoạn mọi người cầu bình an cho nhau. Thiệt là hay vì cái sự chúc này. Không cần biết đó có phải ông hàng xóm đáng ghét hay bà láng giềng hay tọc mạch chuyện nhà mình không, không quan tâm có ai quen ai không. Chỉ biết lòng mình đang chúc họ bình an và tin mãnh liệt rằng họ cũng đang nghĩ như mình (chẳng có Chúa trời hay Phật tổ nào lại đi chứng cho lòng tà tâm cả nên ai cũng thành tâm là cái chắc).
Lần này đi thánh lễ chủ nhật, tuần thứ 3 mùa phục sinh, thấy bản thân mình kỳ quặc. Lần đầu nghe ca đoàn hát thật chăm chú. Lần đầu nghe lời cha giảng mà phải suy ngẫm. Không phải đi lễ lần đầu mà trong tâm tưởng lại có những điều như mới lần đầu.
Thích luôn câu
"Chúc các anh chị ra về bình an"
Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010
Nếu có 2012
(tặng một người vừa có tin vui, bạn vẫn vui dù bị năm cọp gây áp lực)
Nếu có 2012, bố sẽ không bắt tụi con dầm mình trong tuyết, nhúng mình trong nước, trải mình qua những cơn sợ hãi tột cùng.
Nếu có 2012, bố sẽ đưa tụi con lên đỉnh Yellow Stone, đề cùng ngắm khoảnh khắc khai thiên lập địa, để cùng chạm vào nhau lần cuối và tan ra mãi mãi
Nếu có 2012, chúng ta sẽ hưởng thụ được cảm giác sống cùng người thân và chết cùng người thương, chúng ta luôn ở bên nhau, từ giây đầu tiên đến phút cuối cùng của cuộc đời.
Nếu có 2012, bố sẽ không phí hoài một cuộc điện thoại chỉ để nói với con rằng bố yêu thương con, vì tụi con đã được tắm mát vùng vẫy thỏa thuê từng ngày trong tình yêu thương của bố từ ngày con vừa chào đời
Nếu có 2012, bố sẽ không lãng phí tiền để mua một suất tồn tại, bố không đưa tụi con trở về thuở hồng hoang sống như bộ lạc, số tiền đó sẽ dùng làm chuỗi ngày tươi vui hạnh phúc cho tụi con và tất cả những ai có thời gian muốn tận hưởng cùng con cái của mình.
Nếu có 2012, bố sẽ không khóc, bố sẽ ung dung điềm tĩnh và vui đùa cùng tụi con, bố sẽ kể con nghe vài nghìn năm sau nhân loại sẽ tim thấy ba bộ xương hóa thạch của bố con mình dinh chặt lấy nhau, tay cầm tay, miệng vẫn cười, yêu thương, gắn bó, khi ấy loài người sẽ đưa mình vào viện bảo tàng và gọi mình là nhân chứng tình thương.
Nếu có 2012, bố vẫn chải tóc cắt móng tay chân con, vẫn ngoáy rốn con, vẫn cụng bụng với con, vẫn hôn con và cắn con.
Nếu có 2012, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc của bố là bóng dáng của con, vật thể bố chạm vào cuối cùng là bàn tay con, mùi thơm cuối cùng bố cảm nhận được là mùi mồ hôi của con.
Nếu có 2012, chúng ta không phải nói lời từ biệt nhau, lời cuối cùng bố sẽ nói, vẫn như mọi ngày “bố yêu thương con, nhiều, hoài, mãi”
Chúc bạn của tui tràn ngập yêu thương
(mách nhỏ là bài này của một người cha viết chứ không phải tớ đâu nhá)
Nếu có 2012, bố sẽ không bắt tụi con dầm mình trong tuyết, nhúng mình trong nước, trải mình qua những cơn sợ hãi tột cùng.
Nếu có 2012, bố sẽ đưa tụi con lên đỉnh Yellow Stone, đề cùng ngắm khoảnh khắc khai thiên lập địa, để cùng chạm vào nhau lần cuối và tan ra mãi mãi
Nếu có 2012, chúng ta sẽ hưởng thụ được cảm giác sống cùng người thân và chết cùng người thương, chúng ta luôn ở bên nhau, từ giây đầu tiên đến phút cuối cùng của cuộc đời.
Nếu có 2012, bố sẽ không phí hoài một cuộc điện thoại chỉ để nói với con rằng bố yêu thương con, vì tụi con đã được tắm mát vùng vẫy thỏa thuê từng ngày trong tình yêu thương của bố từ ngày con vừa chào đời
Nếu có 2012, bố sẽ không lãng phí tiền để mua một suất tồn tại, bố không đưa tụi con trở về thuở hồng hoang sống như bộ lạc, số tiền đó sẽ dùng làm chuỗi ngày tươi vui hạnh phúc cho tụi con và tất cả những ai có thời gian muốn tận hưởng cùng con cái của mình.
Nếu có 2012, bố sẽ không khóc, bố sẽ ung dung điềm tĩnh và vui đùa cùng tụi con, bố sẽ kể con nghe vài nghìn năm sau nhân loại sẽ tim thấy ba bộ xương hóa thạch của bố con mình dinh chặt lấy nhau, tay cầm tay, miệng vẫn cười, yêu thương, gắn bó, khi ấy loài người sẽ đưa mình vào viện bảo tàng và gọi mình là nhân chứng tình thương.
Nếu có 2012, bố vẫn chải tóc cắt móng tay chân con, vẫn ngoáy rốn con, vẫn cụng bụng với con, vẫn hôn con và cắn con.
Nếu có 2012, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc của bố là bóng dáng của con, vật thể bố chạm vào cuối cùng là bàn tay con, mùi thơm cuối cùng bố cảm nhận được là mùi mồ hôi của con.
Nếu có 2012, chúng ta không phải nói lời từ biệt nhau, lời cuối cùng bố sẽ nói, vẫn như mọi ngày “bố yêu thương con, nhiều, hoài, mãi”
Chúc bạn của tui tràn ngập yêu thương
(mách nhỏ là bài này của một người cha viết chứ không phải tớ đâu nhá)
Yêu thương từ phía sau lưng
(Tâm sự của chị Bo, đọc trong những ngày Tết nằm khèo ở nhà, mượn của chị bỏ lên blog vì cảm động và vì cũng có tật hay nhìn lén sau lưng mọi người. Tôn trọng tác giả, giữ nguyên bản)

Tấm hình này cô Yến chụp cho Wi ở Mũi Né.Ba bạn Cheery bảo bác í thích cái tướng đi này : mạnh mẽ,dứt khóat.
Mẹ cũng thích tấm ảnh này lắm vì mẹ hầu như chưa bao giờ có đủ thời gian để ngắm dáng đi của Wi từ phía sau.Cứ mỗi lần Wi quay lưng đi thì mẹ phải bỏ hết mọi việc để vội vã đi theo, vì có thể Wi sẽ bị té, hay Wi sẽ kiếm thứ gì đó để phá. Rồi tự dưng lẩn thẩn nhớ đến những dáng đi của những người thân yêu.
Có 2 dáng đi sẽ ám ảnh mẹ đến suốt cuộc đời.Một là dáng đi khấp khiểng của bà cố,khi bà cố đưa mẹ ra bến xe để đi Sài Gòn khi bắt đầu vào năm thứ nhất đại học. Xe rời bến 1 đoạn rất xa, bà cố vẫn đứng nhìn theo ... rồi vì còn sót 1 người khách, xe quay lại bến để đón.Mẹ nhìn thấy dáng bà cố quay về,bà cố đi bước thấp bước cao, khấp khiểng,nặng nhọc. Lúc đó có cảm giác bà cố vừa nhỏ bé,vừa cô đơn. Mà phải thôi,vì mẹ ở với bà cố từ nhỏ tới lớn, bà cố đi đâu, làm gì cũng có mẹ lẽo đẽo bên cạnh, giờ vắng mẹ chắc chắn là bà sẽ rất buồn.Mà bước đi khấp khiểng của bà cố,cũng là vì mẹ. Còn nhớ những ngày chuẩn bị khai giảng năm học lớp 6,bà ngoại yếu đi nhiều ,nên bà cố phải đi chợ mua len đan áo đồng phục cho mẹ kịp năm học mới. Những ngày tháng 9 trời Đà Lạt hay mưa, đường sá lúc nào cũng trơn trợt,nhớp nháp.Bà cố bị trợt chân té trên đường từ chợ về,và chân bà cố không còn bình thường từ đó.Nên mỗi lần nhìn bà cố bước đi,mẹ lại cảm thấy như mình có lỗi nhiều lắm.Xe chạy được 1/3 đoạn đường,nước mắt của mẹ vẫn nhòe nhoẹt ướt đẫm,chỉ mong học xong mau mau để quay về với bà.
Một dáng đi nữa là của ông ngoại.Khi ông ngoại đi vào phòng mổ.Ông ngoại bị ung thư phổi, bác sĩ chỉ định cắt bỏ 3/4 lá phổi bên trái,với hy vọng sẽ ngăn chặn khối u phát triển.Ca mổ được đánh giá có 50% cơ hội.Mẹ sợ,cậu Bung sợ,nhưng ông ngoại quyết tâm mổ,để hy vọng kéo dài thêm những ngày tháng sống với mẹ & cậu Bung. Cả nhà đưa ông ngoại vô tới cửa phòng cách ly,sau đó thì còn phải đi qua 1 đoạn hành lang dài mới vào tới phòng mổ.Mẹ lén nhìn qua ô kính cửa phòng cách ly,dáng ông ngoại đi liêu xiêu, bộ đồ phẩu thuật màu xanh lá cây rộng thùng thình & nhàu nhĩ, đi vài bước ông ngoại phải đứng lại nghỉ.Bước chân của ông ngoại nặng nề lắm, phải nặng mà vì đâu biết con đường trước mặt sẽ đưa mình tới đâu. Mẹ đứng nhìn hoài cái dáng đi của ông ngoại, thương ông ngoại nhiều mà bất lực không làm sao san sẻ được cái đau đớn,cái lo lắng mà ông ngoại đang mang. Rồi ca mổ không thành công,khối u quá lớn không thể cắt bỏ,2 tháng sau thì ông ngoại ra đi.Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng mẹ được ngắm ông ngoại từ phía sau, hình ảnh đó cứ đi theo mẹ, dù ông ngoại đi xa đã nhiều năm rồi.
Khi mẹ quen ba,mỗi lần đưa mẹ về nhà,mẹ thích đứng nhìn xe ba chạy mất hút thì mới vô nhà.
Bây giờ mỗi sáng ba đưa Wi đi học,mẹ cũng thích đứng nhìn bóng 2 ba con mất hút thì mới quay vô nhà đóng cửa.
Rồi mỗi ngày cậu Bung xách cặp đi làm hay xách ba lô đi công tác,mẹ cũng thích đứng nhìn theo ...
Có cảm giác những thương yêu được gửi gắm từ phía sau luôn nhẹ nhàng hơn,êm đềm hơn, kín đáo hơn mà cũng nồng nàn hơn.
Nên hãy cứ gửi theo yêu thương của mình,cho người thân, từ phía sau lưng mỗi khi mình có cơ hội.

Tấm hình này cô Yến chụp cho Wi ở Mũi Né.Ba bạn Cheery bảo bác í thích cái tướng đi này : mạnh mẽ,dứt khóat.
Mẹ cũng thích tấm ảnh này lắm vì mẹ hầu như chưa bao giờ có đủ thời gian để ngắm dáng đi của Wi từ phía sau.Cứ mỗi lần Wi quay lưng đi thì mẹ phải bỏ hết mọi việc để vội vã đi theo, vì có thể Wi sẽ bị té, hay Wi sẽ kiếm thứ gì đó để phá. Rồi tự dưng lẩn thẩn nhớ đến những dáng đi của những người thân yêu.
Có 2 dáng đi sẽ ám ảnh mẹ đến suốt cuộc đời.Một là dáng đi khấp khiểng của bà cố,khi bà cố đưa mẹ ra bến xe để đi Sài Gòn khi bắt đầu vào năm thứ nhất đại học. Xe rời bến 1 đoạn rất xa, bà cố vẫn đứng nhìn theo ... rồi vì còn sót 1 người khách, xe quay lại bến để đón.Mẹ nhìn thấy dáng bà cố quay về,bà cố đi bước thấp bước cao, khấp khiểng,nặng nhọc. Lúc đó có cảm giác bà cố vừa nhỏ bé,vừa cô đơn. Mà phải thôi,vì mẹ ở với bà cố từ nhỏ tới lớn, bà cố đi đâu, làm gì cũng có mẹ lẽo đẽo bên cạnh, giờ vắng mẹ chắc chắn là bà sẽ rất buồn.Mà bước đi khấp khiểng của bà cố,cũng là vì mẹ. Còn nhớ những ngày chuẩn bị khai giảng năm học lớp 6,bà ngoại yếu đi nhiều ,nên bà cố phải đi chợ mua len đan áo đồng phục cho mẹ kịp năm học mới. Những ngày tháng 9 trời Đà Lạt hay mưa, đường sá lúc nào cũng trơn trợt,nhớp nháp.Bà cố bị trợt chân té trên đường từ chợ về,và chân bà cố không còn bình thường từ đó.Nên mỗi lần nhìn bà cố bước đi,mẹ lại cảm thấy như mình có lỗi nhiều lắm.Xe chạy được 1/3 đoạn đường,nước mắt của mẹ vẫn nhòe nhoẹt ướt đẫm,chỉ mong học xong mau mau để quay về với bà.
Một dáng đi nữa là của ông ngoại.Khi ông ngoại đi vào phòng mổ.Ông ngoại bị ung thư phổi, bác sĩ chỉ định cắt bỏ 3/4 lá phổi bên trái,với hy vọng sẽ ngăn chặn khối u phát triển.Ca mổ được đánh giá có 50% cơ hội.Mẹ sợ,cậu Bung sợ,nhưng ông ngoại quyết tâm mổ,để hy vọng kéo dài thêm những ngày tháng sống với mẹ & cậu Bung. Cả nhà đưa ông ngoại vô tới cửa phòng cách ly,sau đó thì còn phải đi qua 1 đoạn hành lang dài mới vào tới phòng mổ.Mẹ lén nhìn qua ô kính cửa phòng cách ly,dáng ông ngoại đi liêu xiêu, bộ đồ phẩu thuật màu xanh lá cây rộng thùng thình & nhàu nhĩ, đi vài bước ông ngoại phải đứng lại nghỉ.Bước chân của ông ngoại nặng nề lắm, phải nặng mà vì đâu biết con đường trước mặt sẽ đưa mình tới đâu. Mẹ đứng nhìn hoài cái dáng đi của ông ngoại, thương ông ngoại nhiều mà bất lực không làm sao san sẻ được cái đau đớn,cái lo lắng mà ông ngoại đang mang. Rồi ca mổ không thành công,khối u quá lớn không thể cắt bỏ,2 tháng sau thì ông ngoại ra đi.Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng mẹ được ngắm ông ngoại từ phía sau, hình ảnh đó cứ đi theo mẹ, dù ông ngoại đi xa đã nhiều năm rồi.
Khi mẹ quen ba,mỗi lần đưa mẹ về nhà,mẹ thích đứng nhìn xe ba chạy mất hút thì mới vô nhà.
Bây giờ mỗi sáng ba đưa Wi đi học,mẹ cũng thích đứng nhìn bóng 2 ba con mất hút thì mới quay vô nhà đóng cửa.
Rồi mỗi ngày cậu Bung xách cặp đi làm hay xách ba lô đi công tác,mẹ cũng thích đứng nhìn theo ...
Có cảm giác những thương yêu được gửi gắm từ phía sau luôn nhẹ nhàng hơn,êm đềm hơn, kín đáo hơn mà cũng nồng nàn hơn.
Nên hãy cứ gửi theo yêu thương của mình,cho người thân, từ phía sau lưng mỗi khi mình có cơ hội.
Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010
The best Poem of 2006
Nominated by UN as the best Poem of 2006
Written by an African Kid
When I born, I black
When I grow up, I black :
When I go in Sun, I black
When I scared, I black
When I sick, I black
And when I die, I still black
And you white fellow
When you born, you pink
When you grow up, you white
When you go in sun, you red
When you cold, you blue
When you scared, you yellow
When you sick, you green
And when you die, you grey
And you calling me colored??
Written by an African Kid
When I born, I black
When I grow up, I black :
When I go in Sun, I black
When I scared, I black
When I sick, I black
And when I die, I still black
And you white fellow
When you born, you pink
When you grow up, you white
When you go in sun, you red
When you cold, you blue
When you scared, you yellow
When you sick, you green
And when you die, you grey
And you calling me colored??
Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010
Ngạch cửa
Ngày xưa đi học vẫn nhớ khi phân tích về Chí Phèo, có một ý rất hay "Chí Phèo đã chết ngay tại ngạch cửa của cuộc đời". Minh thì chắc không bi đát như Chí Phèo.
Lần nào cũng ngập ngừng bước chân trước ngạch cửa(chỉ tưởng tượng vậy thôi chứ nhà ở thành phố khó tìm thấy ngạch cửa lắm).
Cảm giác không lần nào giống lần nào. Biết chắc lằn ranh mỏng manh đó, chỉ cần đưa chân là vượt giới hạn, có giới hạn cần giữ thật vững, có giới hạn chỉ cần phá bỏ là đưa mình đi đến cùng.
Vậy mà vẫn ngập ngừng
Già rồi, người ta không đủ máu "liều" để vượt qua ngạch cửa???
Lần nào cũng ngập ngừng bước chân trước ngạch cửa(chỉ tưởng tượng vậy thôi chứ nhà ở thành phố khó tìm thấy ngạch cửa lắm).
Cảm giác không lần nào giống lần nào. Biết chắc lằn ranh mỏng manh đó, chỉ cần đưa chân là vượt giới hạn, có giới hạn cần giữ thật vững, có giới hạn chỉ cần phá bỏ là đưa mình đi đến cùng.
Vậy mà vẫn ngập ngừng
Già rồi, người ta không đủ máu "liều" để vượt qua ngạch cửa???
Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009
Chân tình
Người hứng dùm mình cái đấm của thằng du côn
Người đau đáu chuyện mình vẫn chưa tìm được ai
Người vẫn luôn hiểu dù chỉ là thay đổi nhỏ nhất, dù không hề gặp nhau
Người quáng quàng tìm mình ở bến tàu giữa trưa nắng
Người chạy tìm mua hoa đêm Noel giữ trùng trùng xe cộ đang kẹt cứng
Người cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho mình
Người "lải nhải" cả đêm với mình
Họ khác nhau nhưng có điểm chung: chân tình
Hạnh phúc nhất là có được những người như vậy
...đáng trân trọng
Người đau đáu chuyện mình vẫn chưa tìm được ai
Người vẫn luôn hiểu dù chỉ là thay đổi nhỏ nhất, dù không hề gặp nhau
Người quáng quàng tìm mình ở bến tàu giữa trưa nắng
Người chạy tìm mua hoa đêm Noel giữ trùng trùng xe cộ đang kẹt cứng
Người cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho mình
Người "lải nhải" cả đêm với mình
Họ khác nhau nhưng có điểm chung: chân tình
Hạnh phúc nhất là có được những người như vậy
...đáng trân trọng
Thứ Năm, 17 tháng 12, 2009
Bão
Cơn bão nghiêng đêm
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi
Và cơn bão lòng ta thổi mãi
Tế Hanh

Bão ghê thật, đêm phải nghiêng ngả, cây gãy, cành bay lá. Thế mà chỉ cần ta có nhau, tay trong tay thì không cơn bão đời nào có thể thổi bay ta được. Chỉ cần tay trong tay, ta "không thể ngã".
Bão tan. Mọi vật hồi sinh. Vậy mà mất nhau vì: ta đã không nói thật hết lòng mình, còn người đã không đủ kiên nhẫn.
Bão lòng mới thật dữ dội, có lẽ không bao giờ ngừng...
Bão lòng mình có thể dừng không nhỉ, có thể dừng sau đêm thức trắng ấy???
Cây gãy cành bay lá
Ta nắm tay em
Cùng nhau qua đường cho khỏi ngã
Cơn bão tạnh lâu rồi
Hàng cây xanh thắm lại
Nhưng em đã xa xôi
Và cơn bão lòng ta thổi mãi
Tế Hanh

Bão ghê thật, đêm phải nghiêng ngả, cây gãy, cành bay lá. Thế mà chỉ cần ta có nhau, tay trong tay thì không cơn bão đời nào có thể thổi bay ta được. Chỉ cần tay trong tay, ta "không thể ngã".
Bão tan. Mọi vật hồi sinh. Vậy mà mất nhau vì: ta đã không nói thật hết lòng mình, còn người đã không đủ kiên nhẫn.
Bão lòng mới thật dữ dội, có lẽ không bao giờ ngừng...
Bão lòng mình có thể dừng không nhỉ, có thể dừng sau đêm thức trắng ấy???
Thứ Tư, 16 tháng 12, 2009
Tin ở hoa hồng
|
Trời mùa đông u ám mà nghe bài này thấy cuộc sống không đến nỗi nào.
Vẫn còn nhiều người đáng tin, không nên chỉ vì vài ai đó mà mất thứ rất quý giá: Lòng tin
Thứ Năm, 10 tháng 12, 2009
Chút lành lạnh

Mùa đông thiệt là đúng hẹn.
Trời se lạnh vào sáng sớm. Dân Sài Gòn tha hồ điệu đàng.
Noel đang rộn rã lắm, đã đến cạnh cánh cửa của cơ quan rồi.
Đông này vui vui vì dì về mà lại buồn buồn vì Daniel. Hai tiếng "tự kỷ" đó nghe nhói nhói thế nào ấy mỗi lần thằng nhóc nói vài ba từ ngây ngô.
Trời se lạnh.
Mình cũng thấy lành lạnh trong lòng.
Tự nhiên suy ngẫm nhiều hơn về bạn - yêu.
Tự nhiên thấy quý lắm những gì mình có.
Mong chút ấm áp
Thứ Hai, 16 tháng 11, 2009
Đổi xe
Có người xúi: đổi xe đi, coi cái xe tàn quá, hổng hợp nữa (hổng hợp với váy đầm, với quán sang trọng, với công việc, với cái thời toàn tay ga...)
Đắn đo, tự nhiên cũng muốn đổi cái Click chạy cho hoành tráng (dù hổng bằng ai).
Nhìn cái bộ áo xe bạc màu (vì đã từng đổi áo lô nên nhanh bạc). Chỗ tay ga đã được bạn trai cũ chế lại sau lần đo đường ở nhà máy Coca Cola Thủ Đức. Chân số cứng, hay kẹt ở số 3. Mặt số đồng hồ rạn vì nắng. Con số dừng lại ở 21.410 (hổng nhiều, vị chi mỗi năm chạy có 2.000 cây thui).
Chỉ bấy nhiêu cây số mà khối kỷ niệm chạy dài theo năm tháng. Ngày sáng chiều chạy lên giảng đường ở Bình Triệu. Ngày cõng mình chạy tít Suối Tre cắm trại khi về nghe tin nội mất. Ngày bảo vệ luận văn tốt nghiệp căng thẳng vì bố vẫn còn nằm viện. Ngày tốt nghiệp xúng xính áo thụng mà không có bố mẹ. Ngày đi làm đầu tiên hồi hộp về lại nơi thơ ấu. Ngày đau quay quắt chỉ muốn trốn chạy, tự tưởng tượng sẽ quăng mình vào đầu xe nào đó. Bao nhiêu ngày???
Mình biết nó tường tận. Lạ lùng. Hổng phải biết người nào đó.
Chắc tại vì ngày nào cũng cùng nó xông pha. Chắc tại nó thay đổi chậm lắm, mà chỉ cần õng ẹo là mình biết ngay. Chắc tại nó cũng không hay nói "mày khùng quá","mày bướng vậy" hoặc "mày lấy chồng đi" (hahaha). Cái lúc gục đầu vào mặt số đồng hồ mà khóc huhu nó cũng không nói những lời an ủi sáo rỗng. Cứ là hiện nguyên hình yếu đuối, vô tâm, vụng về, thô kệch, bâng quơ, kỳ cục và sến rện.
Vừa nhoáng ý định đổi xe, nó lập tức "hắt hơi", "sổ mũi", có bữa khiến mình đi làm trễ nữa chứ, bực thiệt.
Rồi. Đại tu lại, thay cái áo và sẽ truyền cho nhỏ em khi nào mua cái tay ga.
Đắn đo, tự nhiên cũng muốn đổi cái Click chạy cho hoành tráng (dù hổng bằng ai).
Nhìn cái bộ áo xe bạc màu (vì đã từng đổi áo lô nên nhanh bạc). Chỗ tay ga đã được bạn trai cũ chế lại sau lần đo đường ở nhà máy Coca Cola Thủ Đức. Chân số cứng, hay kẹt ở số 3. Mặt số đồng hồ rạn vì nắng. Con số dừng lại ở 21.410 (hổng nhiều, vị chi mỗi năm chạy có 2.000 cây thui).
Chỉ bấy nhiêu cây số mà khối kỷ niệm chạy dài theo năm tháng. Ngày sáng chiều chạy lên giảng đường ở Bình Triệu. Ngày cõng mình chạy tít Suối Tre cắm trại khi về nghe tin nội mất. Ngày bảo vệ luận văn tốt nghiệp căng thẳng vì bố vẫn còn nằm viện. Ngày tốt nghiệp xúng xính áo thụng mà không có bố mẹ. Ngày đi làm đầu tiên hồi hộp về lại nơi thơ ấu. Ngày đau quay quắt chỉ muốn trốn chạy, tự tưởng tượng sẽ quăng mình vào đầu xe nào đó. Bao nhiêu ngày???
Mình biết nó tường tận. Lạ lùng. Hổng phải biết người nào đó.
Chắc tại vì ngày nào cũng cùng nó xông pha. Chắc tại nó thay đổi chậm lắm, mà chỉ cần õng ẹo là mình biết ngay. Chắc tại nó cũng không hay nói "mày khùng quá","mày bướng vậy" hoặc "mày lấy chồng đi" (hahaha). Cái lúc gục đầu vào mặt số đồng hồ mà khóc huhu nó cũng không nói những lời an ủi sáo rỗng. Cứ là hiện nguyên hình yếu đuối, vô tâm, vụng về, thô kệch, bâng quơ, kỳ cục và sến rện.
Vừa nhoáng ý định đổi xe, nó lập tức "hắt hơi", "sổ mũi", có bữa khiến mình đi làm trễ nữa chứ, bực thiệt.
Rồi. Đại tu lại, thay cái áo và sẽ truyền cho nhỏ em khi nào mua cái tay ga.
Lụm được
Biết
Nguyễn Ngọc Tư
Quán cà phê “Đầu Xóm”, cái tên như cặm một cây thắc mắc, đầu xóm là đầu xóm nào, tại sao là đầu xóm mà lại nằm chặng giữa con hẻm gầy tong teo, ngoằn ngoèo giữa lòng thành phố? Sớm nay góc quán nơi ông già bán vé số ngồi nhâm nhi trà đá, như cái nhánh thắc mắc, ông đó uống trà đá mà sảng khoái, khoan thai thưởng thức từng ngụm, như sợ hết.
Sớm nay có thằng nhỏ ngồi tuyệt vọng ngó quanh, thấy mình đang khuyết đi, cảm giác chính nó đang bị ông già hớp từng ngụm từng ngụm một. Một ông già gầy gò lạ mặt với cái nón phớt nỉ đội trên đầu. Hai giờ trước, lúc mùi vị của sự xui xẻo chưa loang ra đến mức nắm trong tay được, thằng nhỏ cũng vui vẻ giống ông già. Hứng khởi, nó góp chuyện quanh mẩu tin trên báo:
- Tui có biết vụ đó, ông kia lấy mấy tỉ bỏ túi đi chơi, giữa chừng bị mất. Thấy ghê thiệt...
Ông già bật cười trước cái vẻ e hèm quan trọng của thằng nhỏ, đôi mắt hấp háy dưới vành nón cũ, hỏi:
- Ậy, chú em, sao xài chữ biết dễ dãi vậy? Chú em nói biết mà biết tới đâu? Có biết tụi trộm nó lấy ra làm sao, rồi cái ông mất buồn làm sao, tiền đó giờ cất chỗ nào không?
- Trời đất - thằng nhỏ nhổm một chân lên khỏi ghế, cái đầu gối xương xẩu đụng tới vành tai - Sao tui biết được, công an đang điều tra mà.
- Thì đó - ông già hớp một hớp trà, rủ rỉ - chú đừng có nói biết. Phải sợ chữ biết như sợ cây roi của bà già chú vậy.
Thằng nhỏ cụt hứng, hơi giận, mấy hột mụn mẩy lên trên gương mặt đỏ rần, nó mai mỉa:
- Bắt bẻ nhau từng chữ chi vậy ông ơi. Đây nè (dằn ly xuống bàn cái cộp), ly nước này không lẽ tôi nói là không biết, cà phê mà không biết, chết sướng hơn.
Ông già ngẩng lên, tựa hẳn vào lưng ghế, nét mặt bao dung, ôn tồn hỏi:
- Vậy chú có biết ly cà phê này có mấy phần là bột bắp, biết mùi cà phê này tự nhiên hay chỉ là hương liệu, cái đắng này tự nhiên từ những trái cà phê trồng trên rẫy hay do người ta bào chế ra?
Thằng nhỏ bỗng nghĩ giờ nó là con thỏ. Ông thợ săn đang chờ đó, ánh nhìn giễu cợt, a ha mày chạy đâu cho thoát tao. Nhưng nó là thỏ, nó phải vùng vẫy.
- Vậy ông biết cái bông đó không?
- Không biết - tưởng gì, con thỏ lại chạy vô bụi bông vạn thọ ở hiên nhà bên kia hẻm, ông thợ săn hơi mỉm cười - thấy quen thôi, thứ bông vạn thọ này hồi má tôi còn sống, tết nào bà cũng gieo vàng cả một vạt sân, đẹp vô phương. Nhưng tới lúc già như vầy tôi chưa biết nó có bao nhiêu cánh, bao nhiêu nhụy, nở trong bao lâu thì rã...
Thằng nhỏ tiu nghỉu nuốt nước miếng thở dài, bữa nay mất hứng gì đâu. Sáng mới chải đầu xong thì má nó càm ràm, riết rồi muốn gặp mặt con phải thức thiệt khuya, dậy thiệt sớm, nuôi con lớn bằng này, con đi nhận thiên hạ bằng má... Má thằng nhỏ đang giận, hôm qua bà nhìn thấy con trai rứt ruột, con trai thương yêu của bà hì hụi rửa chén giùm con bồ nó, trong căn nhà cách đây chừng trăm bước. Bà cảm giác mất con rồi, mất từng ngày, khi nó chở bồ đi chợ, nó vô bếp nhà người ta phụ nấu nướng, nó nằm dài nhà người ta coi phim trong khi phim ở nhà cũng giống hệt. Có bữa gánh trái cây ế về ngang, thấy thằng con múc nước cho con nhỏ gội đầu, bà muốn quăng gánh bên đường cho rồi.
Thằng nhỏ đâu biết, nó tưởng má nó lớn tuổi nên đổi tánh khó khăn, nên bà vừa định há miệng rầy rà là nó bỏ đi. Bữa nay không chạy khỏi vì chiếc xe đạp bị tuột sên, chắc nhỏ em phá “để anh Ba khỏi đi chở gái”. Nuốt giận ra tới quán cà phê, vừa mới vui, vị đắng mơn man trên môi, trôi chưa khỏi cổ họng thì gặp ông-già-không-biết này, đúng là rủi quá. Thằng nhỏ than thầm.
Nhưng bây giờ mà nín thinh luôn thì mất mặt với mấy người quen đang ngồi quán sáng nay đang thích thú theo dõi cuộc tranh cãi, nhất là có anh rể của con bồ đang tủm tỉm cười ngồi cạnh nó đây. Giữa cuộc giằng co vậy mà con em còn chạy lại kêu “chút nữa anh Ba về sửa cái máng cho má hứng nước mưa uống, khỏi tốn tiền đổi”. Thằng nhỏ gạt ngang “từ từ tao về”. Vài phút sau đó con bồ nó trên đường đi làm móng tay ghé lại dặn “chút nữa anh lại đóng giùm em mấy cây đinh máng khăn, hén”.
Thằng nhỏ cố cười tươi gật gật đầu, nói để đó cho anh, nhưng bụng tính cách phản pháo ông già, mót chút vinh quang khi rời quán. Bằng bất cứ gì trong tầm mắt nó, từ gói thuốc lá, chai nước ngọt đến đôi dép mòn lẹm gót, cái nón nỉ bạc màu của ông già. Ông vẫn khăng khăng nói không biết, nhìn thấy hay nếm được hay cầm trong tay, ôm vào lòng, chưa chắc biết. Chữ của ông già là “thấy quen”, “nó gọi là”. Vờn nhau chán chê ông với tay hái trên trời xuống một câu choáng váng:
- Chú em vẫn không chịu sợ chữ “biết” hả? Vậy má chú đó, chú biết không? Biết bà nghĩ gì không? Vui hay buồn, thảnh thơi hay rối bời? Bà có đang thương nhớ ông nào?
Mất sạch kiên nhẫn, thằng nhỏ rít lên:
- Chớ ông không biết con mình?
- Không - ông già rút một ngàn đồng dằn dưới đáy ly trà đá cạn queo - tôi quen tụi nó.
Ngón tay trỏ quèo nón sụp che lại ánh mắt nhìn xuống tối rười rượi, ông già nắm chặt xấp vé số trong bàn tay xương xẩu, đứng dậy đi. Ai đó hình như từng hỏi han ông già, ngậm ngùi nhìn theo, ông đó nói phải à mầy, nuôi con biết đâu được cái ngày nó hắt mình ra đường chan dầm mưa nắng.
Ừa ai biết được... Bảy mươi ba buổi sáng sau, nơi quán cũ, thằng nhỏ tiu nghỉu ngó con bồ nó ăn mặc mong manh ôm sát thằng con trai khác lượn chiếc SH ngang qua, ai đó cà rỡn “biết nhỏ đó không mậy?”.
Thằng nhỏ gầm gừ trong cổ họng: “Không biết, thấy cái rốn quen quen...”.
Lên trang này ngày 21-6-09
(haha, Lên trang đúng sinh nhật mình nên lụm qua đây, uh, sống được nửa đời rồi đó mà vẫn chưa biết hết hay hổng dám "biết")
Nguyễn Ngọc Tư
Quán cà phê “Đầu Xóm”, cái tên như cặm một cây thắc mắc, đầu xóm là đầu xóm nào, tại sao là đầu xóm mà lại nằm chặng giữa con hẻm gầy tong teo, ngoằn ngoèo giữa lòng thành phố? Sớm nay góc quán nơi ông già bán vé số ngồi nhâm nhi trà đá, như cái nhánh thắc mắc, ông đó uống trà đá mà sảng khoái, khoan thai thưởng thức từng ngụm, như sợ hết.
Sớm nay có thằng nhỏ ngồi tuyệt vọng ngó quanh, thấy mình đang khuyết đi, cảm giác chính nó đang bị ông già hớp từng ngụm từng ngụm một. Một ông già gầy gò lạ mặt với cái nón phớt nỉ đội trên đầu. Hai giờ trước, lúc mùi vị của sự xui xẻo chưa loang ra đến mức nắm trong tay được, thằng nhỏ cũng vui vẻ giống ông già. Hứng khởi, nó góp chuyện quanh mẩu tin trên báo:
- Tui có biết vụ đó, ông kia lấy mấy tỉ bỏ túi đi chơi, giữa chừng bị mất. Thấy ghê thiệt...
Ông già bật cười trước cái vẻ e hèm quan trọng của thằng nhỏ, đôi mắt hấp háy dưới vành nón cũ, hỏi:
- Ậy, chú em, sao xài chữ biết dễ dãi vậy? Chú em nói biết mà biết tới đâu? Có biết tụi trộm nó lấy ra làm sao, rồi cái ông mất buồn làm sao, tiền đó giờ cất chỗ nào không?
- Trời đất - thằng nhỏ nhổm một chân lên khỏi ghế, cái đầu gối xương xẩu đụng tới vành tai - Sao tui biết được, công an đang điều tra mà.
- Thì đó - ông già hớp một hớp trà, rủ rỉ - chú đừng có nói biết. Phải sợ chữ biết như sợ cây roi của bà già chú vậy.
Thằng nhỏ cụt hứng, hơi giận, mấy hột mụn mẩy lên trên gương mặt đỏ rần, nó mai mỉa:
- Bắt bẻ nhau từng chữ chi vậy ông ơi. Đây nè (dằn ly xuống bàn cái cộp), ly nước này không lẽ tôi nói là không biết, cà phê mà không biết, chết sướng hơn.
Ông già ngẩng lên, tựa hẳn vào lưng ghế, nét mặt bao dung, ôn tồn hỏi:
- Vậy chú có biết ly cà phê này có mấy phần là bột bắp, biết mùi cà phê này tự nhiên hay chỉ là hương liệu, cái đắng này tự nhiên từ những trái cà phê trồng trên rẫy hay do người ta bào chế ra?
Thằng nhỏ bỗng nghĩ giờ nó là con thỏ. Ông thợ săn đang chờ đó, ánh nhìn giễu cợt, a ha mày chạy đâu cho thoát tao. Nhưng nó là thỏ, nó phải vùng vẫy.
- Vậy ông biết cái bông đó không?
- Không biết - tưởng gì, con thỏ lại chạy vô bụi bông vạn thọ ở hiên nhà bên kia hẻm, ông thợ săn hơi mỉm cười - thấy quen thôi, thứ bông vạn thọ này hồi má tôi còn sống, tết nào bà cũng gieo vàng cả một vạt sân, đẹp vô phương. Nhưng tới lúc già như vầy tôi chưa biết nó có bao nhiêu cánh, bao nhiêu nhụy, nở trong bao lâu thì rã...
Thằng nhỏ tiu nghỉu nuốt nước miếng thở dài, bữa nay mất hứng gì đâu. Sáng mới chải đầu xong thì má nó càm ràm, riết rồi muốn gặp mặt con phải thức thiệt khuya, dậy thiệt sớm, nuôi con lớn bằng này, con đi nhận thiên hạ bằng má... Má thằng nhỏ đang giận, hôm qua bà nhìn thấy con trai rứt ruột, con trai thương yêu của bà hì hụi rửa chén giùm con bồ nó, trong căn nhà cách đây chừng trăm bước. Bà cảm giác mất con rồi, mất từng ngày, khi nó chở bồ đi chợ, nó vô bếp nhà người ta phụ nấu nướng, nó nằm dài nhà người ta coi phim trong khi phim ở nhà cũng giống hệt. Có bữa gánh trái cây ế về ngang, thấy thằng con múc nước cho con nhỏ gội đầu, bà muốn quăng gánh bên đường cho rồi.
Thằng nhỏ đâu biết, nó tưởng má nó lớn tuổi nên đổi tánh khó khăn, nên bà vừa định há miệng rầy rà là nó bỏ đi. Bữa nay không chạy khỏi vì chiếc xe đạp bị tuột sên, chắc nhỏ em phá “để anh Ba khỏi đi chở gái”. Nuốt giận ra tới quán cà phê, vừa mới vui, vị đắng mơn man trên môi, trôi chưa khỏi cổ họng thì gặp ông-già-không-biết này, đúng là rủi quá. Thằng nhỏ than thầm.
Nhưng bây giờ mà nín thinh luôn thì mất mặt với mấy người quen đang ngồi quán sáng nay đang thích thú theo dõi cuộc tranh cãi, nhất là có anh rể của con bồ đang tủm tỉm cười ngồi cạnh nó đây. Giữa cuộc giằng co vậy mà con em còn chạy lại kêu “chút nữa anh Ba về sửa cái máng cho má hứng nước mưa uống, khỏi tốn tiền đổi”. Thằng nhỏ gạt ngang “từ từ tao về”. Vài phút sau đó con bồ nó trên đường đi làm móng tay ghé lại dặn “chút nữa anh lại đóng giùm em mấy cây đinh máng khăn, hén”.
Thằng nhỏ cố cười tươi gật gật đầu, nói để đó cho anh, nhưng bụng tính cách phản pháo ông già, mót chút vinh quang khi rời quán. Bằng bất cứ gì trong tầm mắt nó, từ gói thuốc lá, chai nước ngọt đến đôi dép mòn lẹm gót, cái nón nỉ bạc màu của ông già. Ông vẫn khăng khăng nói không biết, nhìn thấy hay nếm được hay cầm trong tay, ôm vào lòng, chưa chắc biết. Chữ của ông già là “thấy quen”, “nó gọi là”. Vờn nhau chán chê ông với tay hái trên trời xuống một câu choáng váng:
- Chú em vẫn không chịu sợ chữ “biết” hả? Vậy má chú đó, chú biết không? Biết bà nghĩ gì không? Vui hay buồn, thảnh thơi hay rối bời? Bà có đang thương nhớ ông nào?
Mất sạch kiên nhẫn, thằng nhỏ rít lên:
- Chớ ông không biết con mình?
- Không - ông già rút một ngàn đồng dằn dưới đáy ly trà đá cạn queo - tôi quen tụi nó.
Ngón tay trỏ quèo nón sụp che lại ánh mắt nhìn xuống tối rười rượi, ông già nắm chặt xấp vé số trong bàn tay xương xẩu, đứng dậy đi. Ai đó hình như từng hỏi han ông già, ngậm ngùi nhìn theo, ông đó nói phải à mầy, nuôi con biết đâu được cái ngày nó hắt mình ra đường chan dầm mưa nắng.
Ừa ai biết được... Bảy mươi ba buổi sáng sau, nơi quán cũ, thằng nhỏ tiu nghỉu ngó con bồ nó ăn mặc mong manh ôm sát thằng con trai khác lượn chiếc SH ngang qua, ai đó cà rỡn “biết nhỏ đó không mậy?”.
Thằng nhỏ gầm gừ trong cổ họng: “Không biết, thấy cái rốn quen quen...”.
Lên trang này ngày 21-6-09
(haha, Lên trang đúng sinh nhật mình nên lụm qua đây, uh, sống được nửa đời rồi đó mà vẫn chưa biết hết hay hổng dám "biết")
Thứ Năm, 5 tháng 11, 2009
Một tuần công tác
Chưa lần nào đi công tác 1 tuần mà qua 2 tỉnh với gần 1000 cây số di chuyển. Khi bắt đầu đen như một bà nông dân thật sự,nhớ mẹ và nhớ nhà thì được về (mừng quá vừa kịp).
Trong người vẫn còn cái cảm giác ngật ngừ của những chuyến xe nhưng vẫn không ngăn mình lại thèm đi.
Những cánh đồng trải dài, những bông lau (không trắng bằng lau ngoài Thanh Hóa, Nghệ An) phất phơ trong gió, cánh đồng nứt nẻ những hình thù lập thể, mặt nước phẳng soi ánh trời chiều... Có lúc mình nghĩ giá có thể bay được như chú chim kia, mình sẽ sải cánh thật rộng, lên thật cao rồi lại sà thật thấp, để cho bụng chạm vào đám lau kia. Chắc sẽ "buồn" lắm (tức là nhột theo cách nói của người Nam),hihi. "Bụp, bà sẽ bị mấy ông bẫy chim bắt làm mồi nhậu" - cái con Yến xù lãng òm đã cắt ngang dòng mơ mộng lãng mạn của mình. Thèm chụp hình ghê.
Tuần công tác Hàng Việt về nông thôn để lại vết tích là hàng dài nốt muỗi đốt, là gương mặt đen bóng của mọi người (và cả của mình), là nỗi bực với mấy ông địa phương không rục rịch, nhúc nhích ngón tay, ngón chân để làm cái công chiện của chính mấy ông... nhưng cũng kịp để lại cả mớ cảm xúc thiệt là ...tuyệt diệu.
Thèm đi nữa...
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)