Thứ Năm, 30 tháng 8, 2012

Bà mẹ 3 tháng tuổi

Mẹ được 3 tháng tuổi vì con.
Chiếc que nhỏ xíu hiện lên 2 vạch hồng hồng: không diễn tả được cảm giác. Nó như điều hiển nhiên phải đến thôi đối với một người phụ nữ đã có chồng và không "kế hoạch". Mặc dù thỉnh thoảng mẹ vẫn cám cảnh cho những người mẹ quen (hoặc biết) không có thai được vì nhiều lý do nhưng mẹ khá tự tin vào khoản sinh con (chắc tại cái tính không biết sợ là gì của mẹ). Thậm chí mẹ có hơi chối bỏ kết quả đó vì thấy không có gì khác mấy trong cơ thể (ngoài vài cơn ọe vô lý thỉnh thoảng xuất hiện khi ngửi mùi chiên nấu). Có thể que hỏng. Ba con thì khác, ba nhảy nhót khắp nhà, nằm trên sàn búng người biểu diễn cái sự vui mừng của đứa trẻ được quà. Mẹ nhìn và chỉ thấy buồn cười vì sự vui đó. Với sự hù dọa của nhiều người, nào là con sẽ nằm ngoài tử cung cho mát, nào là con không có tim thai, bla bla... mẹ cũng bắt đầu thấy ớn ớn vì không biết con như thế nào dù con nằm trong bụng mẹ. Thế là không thể chờ đến hết chuyến công tác của ba, mẹ phải nhờ cô Chi đi khám thai cùng. Bất cứ sự kiện nào cũng không thể làm khó mẹ vậy mà lúc ngồi chờ bác sĩ, thiệt là... hồi hộp, lóng ngóng. Nhìn con trên màn hình, con chỉ là khối mờ mờ, cong cong như hạt đậu xanh, đậu đen gì đó. Mẹ nói: bác sĩ ơi, có tim thai không. Có. Phủi sạch sự lo lắng. Mẹ về kể cho bà nội, bà ngoại và trình với ba con. Cả nhà hào hứng, mẹ thì... Cả một lô một lốc những điều cấm kỵ, mẹ nhớ nhớ, quên quên, mà hễ quên thì tắc lưỡi tự nói chắc không sao. Lần 2 con đã có cái đầu tròn tròn, ba thích lắm, cả nhà nội xúm xít nhìn cái đầu của con, thậm chí còn kết luận là con có cái đầu tròn giống ba (làm như đầu mẹ méo vậy). Mẹ vẫn bướng bỉnh quên uống thuốc bổ, không uống sữa được. Những cơn nôn ọe càng tăng thêm, nửa đêm thức dậy chỉ để ọe toàn nước (vì còn gì trong bụng nữa đâu mà ra). Có bạn bảo mẹ ghi nhật ký để biết ngày nào con ghẹo mẹ nhiều. Con vẫn còn quá nhỏ bé nên chắc con tìm cách này để nhắc nhở mẹ là con đang hiện diện. Nhưng mẹ vẫn quyết tâm không bỏ lỡ chuyến đi chơi với cơ quan dù rằng cô Chi cứ cằn nhằn là con còn nhỏ lắm, không đi xa được đâu, cần cẩn thận. Uh, thì mẹ sẽ cẩn thận mà. Lần thứ 3, trời, con đã hình thành rõ ràng quá. Không biết con đang định làm gì mà úp mặt vào phía người mẹ làm bác sĩ không thể đo da gáy của con. "Đi bộ lòng vòng rồi quay lại nhé, cái chị hồi sáng cũng bị vầy, đi bộ rồi mà cũng không thấy được gì, đành phải cho về, hẹn bữa khác". Mẹ ráng sức đi bộ vì sợ bác sĩ không nhìn thấy con (hay chính mẹ không thấy con). "Khá hơn rồi" bác sĩ lẩm bẩm "nhựng mà góc này cũng khó thấy đây". Con đấy ư, người đã xoay ngang, thấy rất rõ cả người con rồi mà. Bất chợt con búng người, một tay giơ ra, vẫy vẫy (nhờ năm ngón tay xòe ra mà mẹ biết đó là tay con). Mẹ hết hồn hỏi bác sĩ "trời sao nó búng người được bác sĩ", "thì 3 tháng rồi, nó đã cử động được rồi mà, ah, nó xoay lại thế này thì xem rõ hơn này". Tim mẹ đập nhanh, mắt mẹ mở thật to (cứ như mở to thì sẽ nhìn con được lâu hơn và rõ hơn vậy) "54, 18, 167" những chỉ số bác sĩ đọc sau mỗi lần đo đạc trên người con, tiếng tim con đập rất nhanh, như cô Chi diễn tả là kêu "ục, ục" (ah, mẹ quên kể với con là cô Chi cũng là bà mẹ được 6 tháng tuổi đấy nhé). Mẹ hí hửng bảo ba con "anh, con mình dài 54cm", ba phì cười nói "em biết em bé nhà anh nuôi mấy tháng mới được chừng đó chứ cái bụng em cỡ nào mà con dài 54cm, chắc 54mm thôi chứ". Mẹ ngớ người, uh, 54 mm thì chỉ như ngón tay út của mẹ thôi mà. Hóa ra con vẫn nhỏ, thế mà cái động tác búng người của con lúc nãy làm mẹ ngỡ con đã lớn lắm rồi. Hình ảnh con búng người, đưa tay lên vẫy "con nè, con nè". Tự nhiên mẹ thấy sợ, hóa ra mẹ làm gì cũng sẽ ảnh hưởng đến con, bằng chứng là đi bộ chỉ hơn 10 phút thì con đã quay người lại, bác sĩ cứ rà rà cái máy siêu âm thì con búng người. Vậy là mọi thứ ở thế giới này đều tác động đến con. Phải chạy xe chậm thôi,tập uống sữa, uống thuốc, ngủ đủ giấc, không nên nóng giận... toàn chuyện khó đấy con ạ nhưng phải rèn luyện vậy. vì mẹ mới có 3 tháng tuổi à, mẹ vẫn còn trẻ lắm con ạ, chờ mẹ nhé

Thứ Sáu, 2 tháng 12, 2011

Mơ và tin nhắn

Lấy chồng - Ở giá - Single mom

Phụ nữ nếu được lựa chọn, luôn là tình yêu trên sự nghiệp, luôn là người ta trên bản thân mình.. Khi tôi trò chuyện anh bạn trai mới nhất của mình trong một buổi tối nhập nhoạng, anh nói: Vẫn là em mà, anh vẫn chỉ nghĩ đến em thôi, làm gì còn ai khác nữa? Tôi chỉ cười: không phải!anh nghĩ đến anh trước tiên! lúc này anh trố mắt. À, em cần em và bản thân anh ngang nhau? Câu chuyện trước buổi tiệc đêm của chúng tôi kết thúc ở những dấu chấm mà tôi chọn không nói tiếp.. Vì phụ nữ luôn khác đàn ông.
Tôi nghĩ về sự lựa chọn những ngã rẽ cuộc đời. Tất cả mọi người đều mong chúng tôi lấy chống. Vâng, tất cả! Gia đình, mẹ, dì, bà, hàng xóm. Cả xã hội (đúng). Bản thân chúng tôi cũng rất mong mình lấy được chồng (đúng). Có một hoặc nhiều đứa con xinh xắn, giống hoặc không giống mình, để thay tã, thức khuya, mệt nhoài và than thở (cười ruồi). Trong người chúng tôi còn có một cái đồng hồ cứ kêu tích tắc, không thể tắt đi được. Đến 22 tuổi nó kêu nho nhỏ (lúc đó mình chưa thấy đồng hồ kêu), rồi ngày cứ càng ngày càng to hơn. Đến ngưỡng 27, 28 gần 30 tuổi thì reng ầm (có reo chút đỉnh nhưng mình tắt nó đi)! Qua 30 rồi thì khỏi nói. Không tắt đi được (bó tay vì mình có phải là người reo đâu, đồng hồ của bố mẹ đấy chứ). Điều này giải thích cho mội vài chị bạn trong nhóm của tôi, đầu năm tuyên bố quyết tâm lấy chồng, thì y như rằng cuối năm có đám cưới. Khi bạn chỉ nghe thấy tiếng đồng hồ reng thì đành phải phớt lờ đi những bản nhạc lãng mạn. Khi lấy chồng là mục tiêu thì chân dung đàn ông trở thành thứ yếu. Những người phụ nữ thông minh không chọn người đàn ông có đủ các gạch đầu dòng mình đặt ra thời thiếu nữ, mà sẽ gật đầu cái rụp khi gặp người chỉ cần sở hữu một trong những gạch đầu dòng là đủ.
Phần còn lại, là những phụ nữ quyết định không lấy chồng (:)). Cũng không hẳn là quyết định, nhưng năm tháng qua đi. Cũng lần lữa, định tặc lưỡi, rồi năm tháng cứ qua đi. Như một anh bạn sống ở Chiang Mai cả mười năm nay. “Dễ sống quá, năm tháng cứ qua đi…”
“Chị không muốn có con à?” Tôi hỏi chị bạn độc thân năm nay vừa tòn 40 tuổi. “Không, con cháu trong nhà nhiều quá rồi, phát mệt”. Nếu phụ nữ không có mục đích cụ thể, thì chỉ cần sống hạnh phúc là quá đủ. Tôi tự hỏi mình về tương lai. Liệu tôi có thể “ở giá” hay không? Vài năm trước thì thấy viển cảnh này quá buồn và cô đơn, đến mức không chịu nổi. Nhưng giờ thì lại thấy bình thường (chính xác). Nếu tôi cứ có cả đống việc để làm, cứ đợi đến cuối tuần để tiệc tùng, có nhiều sách hay để đọc mê mải, cứ ba tháng đi du lịch một lần, đến rạp xem phim mỗi tuần – như bộ phim In Time chẳng hạn – rất gợi cảm hứng (toàn những thứ mình vẫn làm, cuộc sống vẫn đầy), thì tôi nghĩ, năm tháng sẽ qua đi. Tại sao phải cần một người đàn ông khi bản thân mình đã làm cho mình hạnh phúc? (miễn bàn nhá)
Nhưng nếu câu trả lời của chị bạn ở trên là có, thì chúng ta sẽ có những người mẹ độc thân vui tính (ý tưởng này có lướt qua đầu vài lần). Một trong những người ấy hay ở cạnh mỗi lần tôi có vẻ chao đảo vì tìn h yêu. Có lần chị nói vui: Có muốn bớt khổ vì đàn ông không? Có ngay một thằng như thằng Tôm nhà chị, chả còn thời gian nghĩ ngợi gì nữa… Người đàn ông bé con thay vì trở thành gánh nặng, đã trở thành một niềm vui khi mà chị “nhảy cóc” được giai đoạn cưới chồng lận đận. Tôi chỉ hơi tie1c có những cô bạn mình còn quá trẻ, đau khổ sau vài chuyện tình yêu đã vội vàng lựa chọn single mom bằng cách thụ tinh trong ống nghiệm. Lựa chọn này liệu có hơi ích kỷ cho đứa trẻ khi AND người cha bị xóa mất? Suy cho cùng, vẫn là những nguyên lý đơn giản, dễ hiểu về hạnh phúc. Hạnh phúc không tự sinh ra và mất đi, nó chỉ chuyển hóa từ dạng này sang dạng khác, từ người này sang người khác…

P.s: đọc một lèo, đúng tâm trạng. Tất cả những chữ nghiêng là cái thứ mình đã nghĩ khi đọc, vô duyên nhỉ. Ai cũng biết mình vậy mà

Thứ Sáu, 30 tháng 9, 2011

hành trình dài

Tối thứ hai ngủ ở Cần Thơ
Tối thứ ba ngủ ở Hà Nội
Tối thứ tư ngủ ở Đà Nẵng
Tối thứ năm ngủ ở Lào

Nhìn lịch mà còn thấy sợ chính mình

3 câu chuyện

Chuyện thứ nhất

Mẹ dắt bà ngoại đi siêu thị mua đồ đó. Bà cứ nhấc lên nhấc xuống, săm soi giá từng món đồ, rồi đặt xuống, tặc lưỡi để suy nghĩ thêm, lát quay lại. Mẹ cười: bà ơi, đi siêu thị thì mình chọn xong, đi qua rồi không ai quay lại quầy để lấy đồ đó nữa, bà mà đi siêu thị kiểu này thì cả ngày không ra khỏi siêu thị. Bà cứ nói muốn mua gì rồi đi thẳng đến đó lấy, bỏ vào giỏ, giá có hết, không trả giá được đâu, bà khỏi đắn đo, cứ lựa cái mình thường xài là được...
Mẹ sực nhớ ra siêu thị có cả chục năm nay mà hình như chưa ai đưa bà đi siêu thị lần nào.

Chuyện thứ hai

Mẹ đi thẳng vào khu vực cửa đi của sân bay, đi vào trong luôn, mặc kệ cái ông đứng ở cửa, cứ đi qua tự nhiên, vào phòng trong có máy lạnh, ghế ngồi chờ chứ đừng ở khu vực sảnh ngoài, lộn xộn lắm. Đợi tụi du lịch lấy CMND của mẹ làm thủ tục check in, nhớ gởi luôn vali, đừng vác theo sẽ làm mẹ vướng khi lên máy bay, leo cầu thang cũng mệt đó. Mẹ sẽ nhận thẻ lên máy bay, trên vé ghi chuyến bay đại loại VN cái gì đó, rồi Đà Nẵng tùm lum nhưng mẹ chỉ cần nhìn chuyến bay và cửa ra số bao nhiêu, số ghế. Khi qua cửa kiểm soát an ninh, mẹ đừng đem cái gì có chất lỏng, nếu đem theo chai dầu thì bỏ vào túi quần chứ đừng bỏ trong túi xách tay và cũng nhờ đừng có bỏ mấy cái cắt móng tay, nhíp, kéo, dao nhỏ vào túi nhé, an ninh sẽ tịch thu đó...
Thiệt dài dòng
Con đi máy bay một năm ít thì vài lần, nhiều thì hàng chục, quen thuộc từng cái cửa sân bay như ở nhà.
Lần cuối mẹ đi máy bay đã là 20 chục năm.

Chuyện thứ ba

Con đi thẳng vào, qua cái sân có cây sake và mấy cái bập bênh.
Mẹ vẫn ở cửa nhìn theo dáng con đeo cái cặp nhỏ nhỏ, khăn tay treo bên ngực trái bằng kim băng. Con đi học nhớ đừng đánh nhau với bạn, bạn nào ăn hiếp thì phải méc cô, trưa thì phải ngủ, mẹ để bánh trong cặp, khi nào con bi dơ quần áo thì nhớ nói cô thay dùm.

Đó là chuyện của ngày đầu mình đi mẫu giáo

Thứ Bảy, 13 tháng 8, 2011

Cái gì quan trọng nhất

Phát hiện ra dạo này hình như mình nhắc chuyện tuổi tác hơi nhiều (mấy bài trước toàn nói chuyện tuổi, mà bài này cũng bắt đầu bằng vụ tuổi đó). Thời gian bắt đầu quan trọng với mình?
Gặp ai cũng nghe hỏi "chừng nào cưới?", email mọi người cũng toàn khuyên nhủ "cần lập gia đình để ba mẹ thấy vui". Chắc chuyện cưới xin cũng trở nên quan trọng rồi.
Con bé nhân viên trong phòng đột nhiên tuyên bố "kiểu này bà M ế chắc" sau khi đọc thấy giá vàng tăng nhảy múa mấy ngày qua. Cái sự ế cũng thành quan trọng rồi (nhất là liên quan đến một thứ rất thời sự: vàng).
Sau đợt công tác Đà Lạt và Lý Sơn, mình ho suốt đêm, gặp bác sĩ còn bị mát mẻ "sao không để phổi tiêu luôn rồi hãy tìm bác sĩ". Hóa ra đến bác sĩ cũng quan trọng nốt.


Cái kế hoạch hoạt động cho cả văn phòng mấy tháng cuối năm làm mãi chẳng xong
Plan về phòng khám bệnh chưa có gì tiến triển, partner cằn nhằn, vốn chưa có nốt
Lương tăng không kịp vàng
Hết bác mổ trực tràng đến bà ngoại bị khối u ở mũi
Bố giận vì con gái đi công tác suốt, không nhìn ngó gia đình
Mẹ sắp hưu
Á...a...a...cái gì quan trọng hơn những chuyện này???

Thứ Ba, 21 tháng 6, 2011

Sinh nhật 31

Mình là người ngớ ngẩn nhất vì không thích sinh nhật (không nên giải thích lý do vì nghe sẽ còn ngớ ngẩn hơn)

Sinh nhật không có dòng tin nhắn chúc mừng nào qua điện thoại (màn hình chỉ hiển thị những sọc ngang nhiều màu thay vì những dòng chữ chúc mừng - nó cũng đến tuổi rồi)
Sinh nhật không ở cạnh người thân
Sinh nhật không có hoa, không có bánh, không có quà
Đại loại là ... những thứ bình thường của 1 ngày sinh nhật.

Thay vào đó là 100 cái miêng xinh xinh của những cô - cậu bé gào ầm ĩ "Chúc mừng sinh nhật cô Minh" (trại sinh của trại hè Đại sứ hàng Việt tí hon đấy)
Thay vào đó là lời hứa phụ đạo fashion của 1 người nổi tiếng - họa sĩ, nhà thiết kế Sĩ Hoàng (hehe, mình lời đấy chứ)
Ôm 1 người mà không phải bạn trai bí mật nhé)
Mặc cho gió lạnh, mưa ẩm của Đà Lạt, mình lại thấy ấm áp, bình yên khi nghe em nhỏ thỏ thẻ "Mong cho mọi điều ước của mọi người sẽ trở thành hiện thực" bên cây Ước nguyện trên đồi Mộng mơ

Mọi thứ không như dự định
Đúng là không có gì như mình định
Cuộc sống bất ngờ nên mới tuyệt vời mà
Ai bảo 32 tuổi không được mộng mơ nhỉ???

Thứ Tư, 2 tháng 2, 2011

Khai phím đầu năm

Trải qua tuổi 30 mà mình nghĩ là tuổi đẹp của một người phụ nữ, vừa chín thơm của trái cay và mặn như vị của dĩa muối ớt (haha, thiệt là ẩm thực hết sức).
Nhìn lại tuổi 30 vừa qua, hạnh phúc - vui vẻ - đam mê - hối tiếc - nhớ
Hạnh phúc - đến giờ cả nhà mình vẫn đầy đủ mọi người, năm nào cũng ngồi lại quanh bàn ăn để nhìn thấy nhau.
Vui vẻ - dù lịch công tác và làm việc ken dày nhưng cũng cố tìm được thời gian xem phim Hàn Quốc cùng mẹ, cười thoải mái
Đam mê - một năm làm việc hăng say, vượt chướng ngại, trục trặc và cả những đàm tiếu, lại thấy mình mạnh mẽ hơn, trưởng thành hơn.
Hối tiếc - đón nhận tình cảm của mọi người cởi mở hơn - lẽ ra phải là như thế
Nhớ - đi chợ hoa mới nhớ lần cuối cùng đi chợ hoa Tao Đàn là lâu lắm rồi, tưởng chừng như xa thiệt xa mà lại nhớ tất cả, những lọ thủy tiên thiệt đẹp, như tình cảm tinh khiết bạn dành cho mình...mong bạn đã hạnh phúc bên gia đình.
Chào mừng người phụ nữ 31

Thứ Tư, 5 tháng 1, 2011

Anh có yêu em không?

Có thể nếu mình hỏi câu ấy, cuộc sống sẽ dẫn mình tới với người đàn ông khác, hạnh phúc khác. Bởi làm sao biết người ta yêu đã giải mã những thông điệp của ta ra sao. Thế nhưng, ở một thời điểm nào đó ngoảnh lại, mới thấy, nói “Em yêu anh!” hạnh phúc chừng nào. Và còn hạnh phúc chừng nào vào khoảnh khắc ta nói yêu mà ta không cần người ta yêu phải đáp lại, dù chỉ bằng một câu trả lời.
Bởi vì thực tế, cũng đã có rất nhiều lần, mình đứng trước một người mình yêu, và nuốt câu “Em yêu anh” vào tận trong đáy sâu trái tim.

Thứ Sáu, 1 tháng 10, 2010

Ba và con gái


Con yêu dấu,

“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ con gái
Tình yêu không là điều gì sai trái
Chỉ vì Con tìm chưa đúng nửa mà thôi
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù cho hắn có là con người vĩ đại
Có đáng thế không, Con Gái của Ba à?
“Em không thể sống nếu thiếu Anh”
Là câu Ba không muốn nghe từ Con Gái
Dù con thấy tâm hốn mình trống trải
Cũng đừng quên rằng Con vẫn có 1 nơi…
Ba Không thể cùng Con đi suốt cuộc đời
Cũng không bên Con mỗi khi khó nhọc
Chỉ một điều Ba mong Con không học
Là câu Ba chẳng muốn nghe
Đứng bắt Ba tìm giúp một nửa của mình
Vì Con biết đó là điều phi lý
Con hãy làm theo con tim và lý trí
Giữa biển người, đừng vội nhé Con yêu

Ba yêu dấu,

Con hứa...
Một bờ vai vừa đủ để gục đầu
Một ánh mắt hiểu điều Con không nói
Một giọng trầm không bao giờ khiến tim Con đau nhói
Hay chỉ là sự im lặng thấu tận lòng Con
Một người bình thường biết tôn trọng Con
Và cũng đáng để cho Con tôn trọng
Không cần nói nhiều để khiến Con hy vọng
Chỉ cần làm vừa đủ để Con tin
Một người bình thường không quá thông minh
Đôi khi chịu cho Con nâng mình lên chút xíu
Đủ tinh ý để biết khi Con nũng nịu
Nói những điều vô lý cũng nhường Con
Một người bình thường có những tật xấu con con
Đế có cái cho Con quan tâm nhắc nhở
Trong mỗi bước đời có điều gì trắc trở
Luôn muốn Con là người biết đầu tiên.
Một người bình thường không có quá nhiều tiền
Để Con không thấy mình như thân tầm gửi
Người không bao giờ khiến Con phải tức cười
Vì cái cười nhếch mép khẽ thoáng qua.
Một người bình thường nhưng biết lo xa
Không để Ba phải bận tâm về Con Gái
Biết phân biệt đâu là điều phải trái
Biết khiêm nhường, từ tốn để vươn lên.
Một người bình thường đủ để nhấc con lên
Như thuở còn thơ Ba hay làm thế.
Đủ kiên nhẫn ngồi nghe Con kể lể
Dù thế nào cũng không ngắt lời Con.
Một người bình thường đủ để thay đổi Con
Chín chắn hơn và biết nghĩ về người khác
Biết cảm thông và sẽ chung lòng gánh vác
Những chông chênh, nghịch cảnh trong đời....
Liệu Con có đòi hỏi những điều quá xa vời
Để mỏi mắt cả đời không tìm thấy?
Để Ba đêm đêm trở mình lo ngay ngáy
Con gái mình, một mái đầu xanh...
“Em không thể sống nếu thiếu anh”
Là câu mà Con sẽ không bao giờ nói

Người ta cười, cho lời Con sương khói
Nhưng đó là lời hứa... của Con gái.

Thứ Tư, 28 tháng 7, 2010

Em chẳng phải pha lê đâu anh
Vì đã rơi nhiều lần mà không vỡ
Thèm được tan ra,nức nở
Nhưng thủy tinh tầm thường
không vỡ vụn
vẫn đau

Thứ Tư, 7 tháng 7, 2010

Ngày bình yên khác


5h45
- Dậy đi anh, chở con đi học kìa
- Uhm (quay lưng lại)

- Mun, Mướp dậy chuẩn bị đi học kìa con
- Dạ..ạ...
- d...à...ạ...
6h00
- Dậy đi anh, em chuẩn bị đồ ăn sáng rồi (gọi dự phòng vì làm sao trong 15 phút mà chuẩn bị kịp đồ ăn)
- Hai đứa dậy chưa nè, hay là để mẹ lấy roi phết đít?
- Anh mà không dậy thì có 2 đứa sẽ trễ học
(màn độc thoại)
6h10
- Cả 3 có dậy không đây? (gọi vọng từ dưới bếp lên)
(tiếp tục độc thoại)
6h30
- Nhanh nhanh con, trễ học bây giờ, bố con mình mà không lẹ là mẹ cho ăn đòn đấy (mẹ đúng là đại bàng- cái này mình tự biết)
7h00: đến sở làm, nhấm nháp ly coffee trước khi nghiên cứu hồ sơ khởi kiện của khách
12h00: hẹn với Yến xù, Quyên ăn trưa
13h30: quay lại văn phòng để gặp khách hàng
17h00: phóng xe qua trường rước Mướp. Mun giao cho bố.
18h30:
- Anh ơi, cơm xong rồi nhé
- Mun, Mướp rửa tay vào ăn cơm đi con
"Háha, lần này con cho bố biết tay, dám xông vào thành lũy của con hả"
xịt mũi, có vẻ bực bực - "à há, Nu-ba-ga-di" (trong Thỏ và sói)
Chẳng ai thèm nghe mẹ gọi
18h45:
- Này, cha con có ngừng để ăn cơm không đây, hay lại phải roi nhỉ?!
- Chết, mình ngừng chiến nhé, không thì tướng quân bên kia mà nổi giận thì tanh bành hết (xì xào thỏa thuận...)
19h00:
- Con xem Disney chanel nha
- Ba đang xem thời sự mà, con đợi chút đi, hay lên phòng trên mà xem
- Con hổng chịu, sắp có siêu nhân mà
(lào xào gì đó, lại tị nạnh nhau rồi)
- Cha con gì mà có chuyện xem cũng không xong (lên tiếng để dàn xếp)
Im lặng..., tiếng tivi, tiếng bàn phím trên tay mình lóc cóc
- XUNG PHO..ONG...!!!
Không kịp phản ứng, mẹ đã bị bố ôm chặt, Mun, Mướp lăn vào chọt lét mẹ.
hahah, không chịu nổi nữa, "Buông mẹ r..a...aaaa.." "Quân địch đã đầu hàng, quân ta toàn thắng"
Hờ...ờ..hờ..ờ (thở hổn hển)
- Thôi, các con đi học bài đi
- Chơi nữa đi mẹ, ngày mai con ít bài lắm
- Không, phải học xong đã
- 5 phút nữa thôi
- Kh..ông...Không
- Dạ (nói nhỏ xíu, mặt ỉu xìu)
Có người nháy mắt sau lưng "xong rồi chơi"

22h30
Mướp: mẹ đọc truyện đi!!!
Jack và cây đậu thần nhé - Chân Mướp gác trên gối ôm,khò..khò...
Mun, xoãi người, ụp trên mặt quyển "Nicolas và kỳ nghỉ hè", khò...khò...
(cũng may là lúc nãy vừa ăn xong là đã bắt các cu cậu đánh răng rồi)

23h30
- Anh đi đánh răng đi
- Tớ đánh rồi mà (lớn giọng - khẳng định)
- Đừng ăn gian
- Tớ nhớ đã đánh rồi mà (giọng hơi yếu)
- Chưa
- Thì tớ quên (giọng nhỏ hẳn)
Mẹ đúng là đại bàng...

Hết một ngày bình yên ./.

...ngày của 10 năm tới

Thứ Tư, 12 tháng 5, 2010

Trên tay có đá

Nguyễn Ngọc Tư


Trên một ngọn núi cao lêu đêu đứng khều mây, có ông thầy.

Lần đầu tới chơi thầy kêu bỏ mấy cục đá xuống cho rảnh tay múc giùm ta gàu nước. Bạn cãi ủa con có cầm đá gì đâu. Thầy cười, khi nảy con định ném đá cho bể đầu ông xe ôm dưới chân núi mà. Tại thằng cha đó lấy tiền công mắc quá, mới chạng vạng mà tính giá gấp đôi lúc ban ngày, bạn ngoay cái miệng phân trần. Thầy lại cười, mấy chục ngàn đó cũng còn rẻ, vì chở con là chở theo một đống đá, nặng lắm chớ đâu phải chơi.

Giọng thầy không có chút cà rỡn nào, làm bạn ngờ ngợ ngờ ngợ ngờ ngợ miết. Không nén được, bạn xòe tay ra coi, và thật kỳ lạ, bạn thấy trên tay mình thiệt tình là có đá. Thiệt tình là bạn đang lăm le chực hờ ném vào người khác, giống hệt cái cách người đời hăng hái ném nhau.

Bạn về nhà rồi chuyện mấy cục đá cũng lẻo đẻo theo về, đeo bám dai dẳng. Đôi khi bạn bĩu môi lườm nguýt ai đó, mắng xiên chửi xéo ai đó… mà thấy rõ ràng là mình vừa ném đá vào người ta. Đôi khi viết một đoạn chữ mà thấy lổn nhổn nặng nề như đá. Đôi khi chỉ nói nửa câu mà thấy người nọ rúm ró vì đau. Ném đi rồi thấy sướng phút đó hể hả phút đó nhưng dường như người không nhẹ bớt, vì cục đá thiên hạ ném trả bạn nhặt lấy mang theo bên mình, rình chờ cơ hội chọi lại.

Những hòn đá đó không bao giờ rơi xuống đất, bởi không người này cất thì người kia cũng cầm. Vì nó mà mình đau nhưng người ta vẫn giữ gìn để tiếp tục làm đau người khác, hòn đá được ném đi ném lại trong một hành trình sát thương không ngơi nghỉ . Sách nói vậy. Sau này, bạn nghiền ngẫm sách Thiền các loại, bạn nghiên cứu kinh Phật kinh Thánh kinh Coran… Bạn cố không lẫn lộn giữa chê bai và lăng mạ, giữa phê bình và đạp đổ, giữa dèm pha và hạ nhục… để nếu có ném đi thì chỉ là những hòn đá con con. Thấy chưa ăn thua, bạn hay lên núi nói chuyện với ông thầy học cách làm sao bỏ đá khỏi tay. Ông thầy cười nói phải có cách nào thì ta đâu có bỏ chạy lên đây, ở một chỗ chỉ có mây và vài nhà hàng xóm. Ít người lại qua, ít va chạm ít thị phi thì đỡ phải ném đá nhau…

Nhưng bạn ở một chỗ nào? Chỗ mà sáng sớm dừng ở đèn đỏ có kẻ chạy xe lấn đường xước cả tay bạn. Chỗ mà sáng sớm phát hiện ra chị kia thản nhiên cân thiếu. Chỗ mà sáng sớm anh cảnh sát giao thông ngoắc bạn lại kiếm tiền lót tay. Chỗ mà sáng sớm mở trang báo thấy bao nhiêu chuyện nát lòng: người giàu thả chó cắn chết người nghèo, mẹ ngược đãi con, chồng giày vò vợ… Chưa hết, biển thông tin đưa bạn tới gần những sự thật, ở đâu đó người ta đào bới tận diệt thiên nhiên. Ở đâu đó có những đứa trẻ bị đẩy ra đường phơi mưa nắng kiếm tiền khi vẫn còn ẳm ngửa. Ở đâu đó có những người phụ nữ bị bán mua rẻ mạt…

Bạn nghe lửa bốc lên đầu, giận đầy ứ họng. Căm. Uất. Ngột ngạt. Nghe đá ở đâu bỗng chất oằn cả người, kẻ thủ ác mà đứng trước mặt bạn dám ném cho họ chết lắm. Nhưng đó là "ở đâu đó…", giờ chuyện xảy ra ngay ở quê hương bạn, cách chỗ bạn chỉ hai mươi cây số. Nghe đâu, coi bản tin thấy hai vợ chồng trẻ người mà tàn ác man rợ, nhục hình tra tấn thằng nhỏ làm công mà tỉnh bơ như thở như ăn, có một bà già quê đập bể ti vi rồi xách dầm xuống xuồng bơi đi "đi đánh hai đứa ác ôn đó coi tụi nó biết đau không?".

Như thể hết cách rồi, đá phải được đáp trả bằng đá. Bạn giận mình sao không được như bà già đó. Những cuốn sách về nghệ thuật buông bỏ, hạn chế sân hận trải rộng tình thương… đã trở nên vô nghĩa.

Không thể buông bỏ ở cái thời thế này. Đến cha mẹ mà tàn tệ với con, không phải loạn thì là cái gì. Ông thầy trên núi gọi điện thoại xuống, nói ông coi ti vi rồi. Lặng đi giây lát, ông nói, "ta thấy sợ…". Ông thầy sợ vì tôn giáo mà ông đeo đuổi làm sao cứu rỗi được người đã đánh mất chất người. Còn bạn sợ vì luật pháp làm sao cải tạo thay đổi được người đã không phải là người nữa. Sách nói không có gì là rác hết, bạn đã từng tin vậy, nhưng giờ chê sách xạo, thiệt tình.

Nông nổi này biết đâu nảy sinh từ những cú ném đá lặt vặt nhỏ nhít mà người ta không nhận ra. Cho đến một ngày…

Mình mới bỏ cục đá trên tay xuống

Thứ Ba, 11 tháng 5, 2010

Nhà có 4 cái chén

Đúng ra phải nói là 4 cái bát.
Hiển nhiên là vì nhà mình có 4 người mà.
Chẳng hiểu bố nghĩ gì khi mua về 4 cái chén khác nhau, không cùng bộ. Bé Mai ré lên là nó xí cái chén có hoa văn màu hồng, phân chia những cái còn lại cho mọi người. Bàn ăn có 4 cái chén khác kiểu, nhìn buồn cười.

Tuy nhiên cái sự buồn cười này cũng có lợi, hễ ai trong nhà chưa ăn cơm là biết ngay. Bố bệnh, nhạt miệng chán cơm, chén chú tễu nằm đìu hiu. Bé Mai đi làm, vội quá, chén màu hồng nằm trơ trơ. Cái chén màu xanh (màu ưa thích của mình) thường xuyên nằm lỏng khỏng vì những buổi công tác đột xuất, những buổi làm việc muộn hay những cuộc vui bất tận nào đó. Để lại một cái chén ít được dùng.
Dù không cùng bộ, nhưng vẫn là một nhà

Thứ Hai, 19 tháng 4, 2010

Thánh lễ

Trước giờ mình vẫn là "con chiên ghẻ" vì đi nhà thờ mỗi năm 2 lần: Phục sinh và Giáng sinh (thậm chí có năm chỉ đi Giáng sinh).
Không hiểu lý do mình thích đi nhà thờ. Chỉ nhớ láng máng khung cảnh mờ mờ, mùi cỏ, mùi sương sớm, tiếng chuông vang vang của những buổi lễ lúc 5 giờ sáng mà ông ngoại dắt đi khi còn bé. Nhớ cái cảm giác ngước nhìn Chúa, nhìn Đức Mẹ ở trên cao thiệt cao kia, bàn tay nhỏ chắp lại, cúi đầu đọc kinh như con vẹt (thỉnh thoảng ngủ gục trong lúc cha giảng). Khi các khung cửa kính nhiều màu hình hoa văn hoặc các thánh, chuyển từ đen ngòm sang nhờ nhờ rồi rõ và sáng dần thì buổi lễ cũng kết thúc. Làm dấu và bước khỏi nhà thờ với khung cảnh bừng sáng đón mình... thiệt khó tả.

Trong toàn bộ thánh lễ, mình thích nhất đoạn mọi người cầu bình an cho nhau. Thiệt là hay vì cái sự chúc này. Không cần biết đó có phải ông hàng xóm đáng ghét hay bà láng giềng hay tọc mạch chuyện nhà mình không, không quan tâm có ai quen ai không. Chỉ biết lòng mình đang chúc họ bình an và tin mãnh liệt rằng họ cũng đang nghĩ như mình (chẳng có Chúa trời hay Phật tổ nào lại đi chứng cho lòng tà tâm cả nên ai cũng thành tâm là cái chắc).

Lần này đi thánh lễ chủ nhật, tuần thứ 3 mùa phục sinh, thấy bản thân mình kỳ quặc. Lần đầu nghe ca đoàn hát thật chăm chú. Lần đầu nghe lời cha giảng mà phải suy ngẫm. Không phải đi lễ lần đầu mà trong tâm tưởng lại có những điều như mới lần đầu.
Thích luôn câu
"Chúc các anh chị ra về bình an"

Thứ Tư, 24 tháng 2, 2010

Nếu có 2012

(tặng một người vừa có tin vui, bạn vẫn vui dù bị năm cọp gây áp lực)

Nếu có 2012, bố sẽ không bắt tụi con dầm mình trong tuyết, nhúng mình trong nước, trải mình qua những cơn sợ hãi tột cùng.

Nếu có 2012, bố sẽ đưa tụi con lên đỉnh Yellow Stone, đề cùng ngắm khoảnh khắc khai thiên lập địa, để cùng chạm vào nhau lần cuối và tan ra mãi mãi

Nếu có 2012, chúng ta sẽ hưởng thụ được cảm giác sống cùng người thân và chết cùng người thương, chúng ta luôn ở bên nhau, từ giây đầu tiên đến phút cuối cùng của cuộc đời.

Nếu có 2012, bố sẽ không phí hoài một cuộc điện thoại chỉ để nói với con rằng bố yêu thương con, vì tụi con đã được tắm mát vùng vẫy thỏa thuê từng ngày trong tình yêu thương của bố từ ngày con vừa chào đời

Nếu có 2012, bố sẽ không lãng phí tiền để mua một suất tồn tại, bố không đưa tụi con trở về thuở hồng hoang sống như bộ lạc, số tiền đó sẽ dùng làm chuỗi ngày tươi vui hạnh phúc cho tụi con và tất cả những ai có thời gian muốn tận hưởng cùng con cái của mình.

Nếu có 2012, bố sẽ không khóc, bố sẽ ung dung điềm tĩnh và vui đùa cùng tụi con, bố sẽ kể con nghe vài nghìn năm sau nhân loại sẽ tim thấy ba bộ xương hóa thạch của bố con mình dinh chặt lấy nhau, tay cầm tay, miệng vẫn cười, yêu thương, gắn bó, khi ấy loài người sẽ đưa mình vào viện bảo tàng và gọi mình là nhân chứng tình thương.

Nếu có 2012, bố vẫn chải tóc cắt móng tay chân con, vẫn ngoáy rốn con, vẫn cụng bụng với con, vẫn hôn con và cắn con.

Nếu có 2012, hình ảnh cuối cùng đọng lại trong võng mạc của bố là bóng dáng của con, vật thể bố chạm vào cuối cùng là bàn tay con, mùi thơm cuối cùng bố cảm nhận được là mùi mồ hôi của con.

Nếu có 2012, chúng ta không phải nói lời từ biệt nhau, lời cuối cùng bố sẽ nói, vẫn như mọi ngày “bố yêu thương con, nhiều, hoài, mãi”


Chúc bạn của tui tràn ngập yêu thương

(mách nhỏ là bài này của một người cha viết chứ không phải tớ đâu nhá)

Yêu thương từ phía sau lưng

(Tâm sự của chị Bo, đọc trong những ngày Tết nằm khèo ở nhà, mượn của chị bỏ lên blog vì cảm động và vì cũng có tật hay nhìn lén sau lưng mọi người. Tôn trọng tác giả, giữ nguyên bản)

Tấm hình này cô Yến chụp cho Wi ở Mũi Né.Ba bạn Cheery bảo bác í thích cái tướng đi này : mạnh mẽ,dứt khóat.
Mẹ cũng thích tấm ảnh này lắm vì mẹ hầu như chưa bao giờ có đủ thời gian để ngắm dáng đi của Wi từ phía sau.Cứ mỗi lần Wi quay lưng đi thì mẹ phải bỏ hết mọi việc để vội vã đi theo, vì có thể Wi sẽ bị té, hay Wi sẽ kiếm thứ gì đó để phá. Rồi tự dưng lẩn thẩn nhớ đến những dáng đi của những người thân yêu.
Có 2 dáng đi sẽ ám ảnh mẹ đến suốt cuộc đời.Một là dáng đi khấp khiểng của bà cố,khi bà cố đưa mẹ ra bến xe để đi Sài Gòn khi bắt đầu vào năm thứ nhất đại học. Xe rời bến 1 đoạn rất xa, bà cố vẫn đứng nhìn theo ... rồi vì còn sót 1 người khách, xe quay lại bến để đón.Mẹ nhìn thấy dáng bà cố quay về,bà cố đi bước thấp bước cao, khấp khiểng,nặng nhọc. Lúc đó có cảm giác bà cố vừa nhỏ bé,vừa cô đơn. Mà phải thôi,vì mẹ ở với bà cố từ nhỏ tới lớn, bà cố đi đâu, làm gì cũng có mẹ lẽo đẽo bên cạnh, giờ vắng mẹ chắc chắn là bà sẽ rất buồn.Mà bước đi khấp khiểng của bà cố,cũng là vì mẹ. Còn nhớ những ngày chuẩn bị khai giảng năm học lớp 6,bà ngoại yếu đi nhiều ,nên bà cố phải đi chợ mua len đan áo đồng phục cho mẹ kịp năm học mới. Những ngày tháng 9 trời Đà Lạt hay mưa, đường sá lúc nào cũng trơn trợt,nhớp nháp.Bà cố bị trợt chân té trên đường từ chợ về,và chân bà cố không còn bình thường từ đó.Nên mỗi lần nhìn bà cố bước đi,mẹ lại cảm thấy như mình có lỗi nhiều lắm.Xe chạy được 1/3 đoạn đường,nước mắt của mẹ vẫn nhòe nhoẹt ướt đẫm,chỉ mong học xong mau mau để quay về với bà.
Một dáng đi nữa là của ông ngoại.Khi ông ngoại đi vào phòng mổ.Ông ngoại bị ung thư phổi, bác sĩ chỉ định cắt bỏ 3/4 lá phổi bên trái,với hy vọng sẽ ngăn chặn khối u phát triển.Ca mổ được đánh giá có 50% cơ hội.Mẹ sợ,cậu Bung sợ,nhưng ông ngoại quyết tâm mổ,để hy vọng kéo dài thêm những ngày tháng sống với mẹ & cậu Bung. Cả nhà đưa ông ngoại vô tới cửa phòng cách ly,sau đó thì còn phải đi qua 1 đoạn hành lang dài mới vào tới phòng mổ.Mẹ lén nhìn qua ô kính cửa phòng cách ly,dáng ông ngoại đi liêu xiêu, bộ đồ phẩu thuật màu xanh lá cây rộng thùng thình & nhàu nhĩ, đi vài bước ông ngoại phải đứng lại nghỉ.Bước chân của ông ngoại nặng nề lắm, phải nặng mà vì đâu biết con đường trước mặt sẽ đưa mình tới đâu. Mẹ đứng nhìn hoài cái dáng đi của ông ngoại, thương ông ngoại nhiều mà bất lực không làm sao san sẻ được cái đau đớn,cái lo lắng mà ông ngoại đang mang. Rồi ca mổ không thành công,khối u quá lớn không thể cắt bỏ,2 tháng sau thì ông ngoại ra đi.Lần đầu tiên cũng là lần cuối cùng mẹ được ngắm ông ngoại từ phía sau, hình ảnh đó cứ đi theo mẹ, dù ông ngoại đi xa đã nhiều năm rồi.
Khi mẹ quen ba,mỗi lần đưa mẹ về nhà,mẹ thích đứng nhìn xe ba chạy mất hút thì mới vô nhà.
Bây giờ mỗi sáng ba đưa Wi đi học,mẹ cũng thích đứng nhìn bóng 2 ba con mất hút thì mới quay vô nhà đóng cửa.
Rồi mỗi ngày cậu Bung xách cặp đi làm hay xách ba lô đi công tác,mẹ cũng thích đứng nhìn theo ...

Có cảm giác những thương yêu được gửi gắm từ phía sau luôn nhẹ nhàng hơn,êm đềm hơn, kín đáo hơn mà cũng nồng nàn hơn.
Nên hãy cứ gửi theo yêu thương của mình,cho người thân, từ phía sau lưng mỗi khi mình có cơ hội.

Thứ Ba, 26 tháng 1, 2010

The best Poem of 2006

Nominated by UN as the best Poem of 2006
Written by an African Kid

When I born, I black
When I grow up, I black :
When I go in Sun, I black
When I scared, I black
When I sick, I black
And when I die, I still black

And you white fellow
When you born, you pink
When you grow up, you white
When you go in sun, you red
When you cold, you blue
When you scared, you yellow
When you sick, you green
And when you die, you grey
And you calling me colored??

Thứ Sáu, 15 tháng 1, 2010

Ngạch cửa

Ngày xưa đi học vẫn nhớ khi phân tích về Chí Phèo, có một ý rất hay "Chí Phèo đã chết ngay tại ngạch cửa của cuộc đời". Minh thì chắc không bi đát như Chí Phèo.

Lần nào cũng ngập ngừng bước chân trước ngạch cửa(chỉ tưởng tượng vậy thôi chứ nhà ở thành phố khó tìm thấy ngạch cửa lắm).
Cảm giác không lần nào giống lần nào. Biết chắc lằn ranh mỏng manh đó, chỉ cần đưa chân là vượt giới hạn, có giới hạn cần giữ thật vững, có giới hạn chỉ cần phá bỏ là đưa mình đi đến cùng.
Vậy mà vẫn ngập ngừng
Già rồi, người ta không đủ máu "liều" để vượt qua ngạch cửa???

Thứ Hai, 28 tháng 12, 2009

Chân tình

Người hứng dùm mình cái đấm của thằng du côn
Người đau đáu chuyện mình vẫn chưa tìm được ai
Người vẫn luôn hiểu dù chỉ là thay đổi nhỏ nhất, dù không hề gặp nhau
Người quáng quàng tìm mình ở bến tàu giữa trưa nắng
Người chạy tìm mua hoa đêm Noel giữ trùng trùng xe cộ đang kẹt cứng
Người cầu chúc những điều tốt đẹp nhất cho mình
Người "lải nhải" cả đêm với mình

Họ khác nhau nhưng có điểm chung: chân tình
Hạnh phúc nhất là có được những người như vậy
...đáng trân trọng